ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 863:

Ầm!

Thống soái Tây Tần không có đầu lâu.

"Mau chạy đi!"

Quân địch ba quốc gia bối rối hô to.

Vài tiếng nổ vang rầm rầm rầm động trời. Kim Dục tiếp tục lặp lại loạt động tác cũ, phát huy thần lực nước linh tuyền ban cho đến cực hạn, nàng lại ném đi mấy quả cầu lửa màu đen đến thuyền chiến của Man quốc, Nam Ninh quốc. Chủ soái của Man quốc, Nam Ninh quốc mặc dù không chết, nhưng cũng trọng thương.

Lương Nguyên đứng trên một chiếc thuyền lớn khác, cầm trong tay một đại đao rất tương tự đại đao của Kim Dục, lạnh lùng nhìn về hướng quân địch:

"Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, nào dễ dàng như vậy."

"Các tướng sĩ nghe lệnh, toàn lực tiến công, san bằng toàn bộ những kẻ xâm lấn này!"

"Tuân mệnh!"

Hải binh Minh quốc hào hùng uống một hớp nước, trong nháy mắt đã khôi phục tinh thần và sức, bọn họ cứ như phát điên, hô lên những tiếng rung thiên chấn địa.

"Giết!"

"Kẻ phạm Minh quốc ta! Giết không tha!"

"Giết!"

Các quân địch ba quốc gia bị trận thế này của hải binh Minh quốc làm sợ choáng váng! Bọn họ liều mạng chạy trốn theo bản năng.

Nhân số hải binh Minh quốc không nhiều nên không cách nào chặn lại tất cả quân địch nên đã để cho một bộ phận người chạy trốn thoát, nhưng một số chuyến và người này vừa mới chạy ra khu vực biển của Minh quốc không bao xa thì đã bị chiến đội trên biển của Xích Vân quốc, Long Thành quốc, Chiếu quốc, Đông Lâm quốc bao vây.

Các tướng sĩ ba quốc gia: "..."

Không phải nói vài quốc gia này sẽ không tới tiếp viện sao? Sao lúc này đã đến rồi! Còn có Đông Lâm quốc này, làm gì cũng cùng nhúng tay chung tụ.

Kịch chiến trên biển kéo dài gần hơn ba tháng, tuyết mùa đông rơi rơi. Chiến đấu kết thúc, đáy biển đã chìm thêm mười mấy vạn thi thể. Màu máu tươi dập dìu trên mặt biển Minh quốc thật lâu vẫn khó mà tán đi.

Ba quốc gia chiến bại, số tù binh có mười sáu vạn người, những người này bị bốn quốc gia Xích Vân, Chiếu quốc, Đông Lâm, Long Thành mang đi. Minh quốc không thèm một ai, bọn họ không nuôi người rảnh rỗi.

Nhìn những vũng máu kia, trong lòng Kim Dục và Lương Nguyên cảm thấy rất khó chịu, nhưng cũng không thể tránh được, chiến tranh là như thế, ngươi không chết thì là ta tử.

Sau khi đã bàn giao chuyện khắc phục hậu quả đàng hoàng, tướng lĩnh bốn quốc gia Xích Vân, Chiếu quốc, Đông Lâm, Long Thành đồng loạt đi theo một đoàn người Kim Dục đến Minh quốc, cử hành tiệc ăn mừng đồng thời cũng dâng lễ vật cảm tạ lên.

Tướng lĩnh đến từ Xích Vân quốc không phải Diêm Tùng, mà là một nhân tài Diêm Tùng huấn luyện ra, cũng là một thành viên trong quân Diêm Cốc, tên là Hùng Văn, vóc người cao lớn, trông thì chất phác nhưng thực tế là một nhân tài lãnh binh. Hùng Văn từng quen biết Kim Dục, Lương Nguyên lúc ở Nham Cốc Thành, luôn rất là bội phục hai phu thê bọn họ. Bấy giờ khi tiến vào Minh quốc, thấy được phồn hoa hoa lệ của Minh quốc thì càng thêm sùng bái với cặp phu thê Kim Dục.

Thần tiên ơi! Nơi này quả thật chính là tiên cảnh!

Không chỉ có Hùng Văn, tướng lĩnh ba quốc gia còn lại cũng là lần đầu tiên tới Minh quốc, lúc này cũng bị chấn động. Nhất là tướng lĩnh của Đông Lâm quốc, quốc gia của bọn họ từng phái sứ thần tới chơi Minh quốc, nhưng khi bọn họ tới thì rõ ràng là nhìn thấy Minh quốc rất nghèo, còn có dã thú xâm nhập, là một nơi nghèo vừa hỗn loạn. Nhưng Minh quốc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip