ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 864:

Trên biển, tháng thứ ba sau khi chiến tranh kết thúc, Man quốc cũng đã bị chiếm lĩnh thành công. Diêm Tùng mang theo đại quân đánh thẳng vào đô thành Man quốc. Sau khi cầm đại đao trong tay cưỡi ngựa lớn xông vào hoàng cung, gã kéo vị hoàng đế của Man quốc từ long ỷ xuống.

"Cho ngươi ở không đi gây sự, ba ngày hai bữa cứ nhìn chằm chằm Xích Vân quốc không tha!"

Diêm Tùng vừa mắng vừa quyền đấm cước đá vị hoàng đế, phát tiết toàn bộ lửa giận đã nhẫn nhịn những năm gần đây vào người lão hoàng đế đã tại vị trên ba mươi năm này.

"Cho ngươi thống nhất thiên hạ này!"

"Cho ngươi sát hại bách tính Xích Vân ta, khi nhục bách tính Xích Vân ta, chửi chúng ta là chó Xích Vân! Các ngươi mới là chó! Phụt! Nói các ngươi là chó còn xúc phạm chó!"

"Cần đếch gì quan tâm có phải hoàng đế hay không, hôm nay lão tử nhất định phải đánh cho hả dạ!"

"Làm càn? Ta làm càn thì thế nào!"

"Thằng chó chết!"

Diêm Tùng đấm một quyền vào đầu lão hoàng đế Man quốc.

Lão hoàng đế ngất đi.

Diêm Tùng đứng dậy, nhìn ngoài cửa sổ. Hình ảnh năm đó Nham Cốc Thành bị bao vây, quân Man xâm nhập từng thành trì, thỏa thích đốt giết cướp rõ mồn một trước mắt.

Quân Man chưa từng xem người Xích Vân là người, đều là tội nghiệt của lão hoàng đế này gây ra!

Thích cướp đoạt, thích đánh như thế, vậy thì cướp sạch của ngươi, đánh chết ngươi!

Sự hung tàn trong mắt Diêm Tùng chợt lóe lên.

Lúc quân đội vài quốc gia Long Thành, Đông Lâm, Chiếu quốc này chạy tới đã thấy trên tường thành đô thành Man quốc đang treo một cái đầu người.

Là đầu người của lão hoàng đế Man quốc.

Năm đó, quân Man cũng treo đầu tướng sĩ Xích Vân ở trên tường thành thỏa thê vũ nhục giống thế này.

Hôm nay, Diêm Tùng là ăn miếng trả miếng!

Man quốc bị diệt, bốn quốc gia không có làm khó những bách tính khác. Sau khi bắt tất cả quân Man về làm tù binh, họ cho những bách tính khác giải tán, ai về nhà nấy, tiếp tục đời sống ban đầu.

Đời sống bách tính gian khốn, nhưng Man quốc đã không còn tồn tại. Phủ thành chỗ bọn họ ở cũng sẽ đổi tên, hết thảy đều sẽ bị bốn quốc gia chia cắt.

Cùng lúc ấy, sau khi yến tiệc chúc mừng kết thúc, tướng lĩnh các quốc gia cũng không nghỉ ngơi ở Minh quốc bao lâu. Bọn họ lập tức rời đi, khi đã trở lại thuyền thì suất lĩnh toàn bộ thuyền chiến về nước, không dừng lại ở khu vực biển Minh quốc lâu, cũng không để lại bất kỳ người nào giám thị.

Đại quân Đông Lâm trở lại quốc nội, chủ soái lập tức tiến cung đi gặp hoàng đế Đông Lâm.

Chủ soái Đông Lâm quỳ gối trước mặt hoàng đế Đông Lâm, nói chi tiết hết thảy những gì mình chứng kiến ở Minh quốc.

"Ngươi nói cái gì? Minh quốc không nghèo, bọn họ rất giàu có?! Còn có rất nhiều thứ chỗ chúng ta không có sao?"

Hoàng đế Đông Lâm cảm thấy khó có thể tin.

Hoàng đế Đông Lâm là vì nhận được lợi ích từ Long Thành quốc mới đồng ý trợ giúp Minh quốc. Đối với quan hệ giữa Long Thành quốc và Minh quốc, trong lòng hoàng đế Đông Lâm vẫn luôn vô cùng hiếu kỳ, còn có Chiếu quốc và Xích Vân quốc, ông ta nghĩ mãi mà không rõ, chỉ là một tiểu quốc mấy vạn người, làm sao đạt được sự hỗ trợ hết mình của những đại quốc này.

"Minh quốc làm thế nào làm được? Lúc trước vì sao lại muốn giả nghèo?"

Hoàng đế Đông Lâm cau mày suy nghĩ sâu xa hồi lâu, rất nhanh đã nghĩ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip