Chương 868:
"Thu dọn xong chưa?"
Nam Ninh quốc, trong một tiểu viện, Trần Quả đứng ở ngoài cửa hỏi.
Chu Kỳ cầm túi vải gói đồ đi từ trong nhà ra:
"Được rồi, đi thôi!"
Trần Quả nhận túi quần áo nhỏ của nàng ấy, không thể tin nói:
"Nàng chỉ mang theo bấy nhiêu đồ?"
Chu Kỳ cười nói:
"Chàng cũng đã nói, chỉ là đi về nhà thăm thôi, chứ không phải không trở lại, nơi này cũng là nhà của chúng ta, ta không cần mang theo quá nhiều đồ vật, có bạc là đủ rồi, lễ vật chuẩn bị cho cha, nương, đệ, muội chàng có mang theo chưa?"
Trần Quả nói:
"Đều đặt ở trong xe ngựa rồi."
Chu Kỳ cười xinh đẹp, nói:
"Vậy là được rồi, đi thôi."
Trần Quả ừ một tiếng, hai người nắm tay nhau đi ra tiểu viện.
Lúc ra khỏi cửa thành, Chu Kỳ vén rèm xe lên nhìn tường thành, trong lòng bĩnh tĩnh nói.
Tạm biệt, Nam Ninh quốc.
Mặc dù Trần Quả không yêu nàng ấy, nhưng chung sống với Trần Quả, nàng ấy cảm thấy rất hạnh phúc, đời sống củi gạo dầu muối khiến nàng ấy cảm thấy rất thỏa mãn, đây mới thật sự là cuộc sống mới.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác...
Nhìn thấy Lục Vĩnh thế này, Mạnh Phi Báo đã biết ngay hắn ta hoàn toàn không thấy bất ngờ. Gã đi vào và đóng cửa lại, nói:
"Lục Vĩnh tiểu đệ, hôm nay ca đến, là có một tin tức tốt và một tin tức xấu cần nói cho đệ, đệ muốn nghe cái nào trước?"
Lục Vĩnh không hề nghĩ ngợi, ngáp một cái, rất nhàm chán nói:
"Tin tức xấu."
Mạnh Phi Báo cười xấu xa, nói:
"Khi ta tới, đã mang theo chút đồ ăn vặt cho đệ và các vị các huynh đệ Thiên Cơ Lâu, nhưng trên đường thực sự không nhịn được, đã bị chúng ta ăn sạch rồi."
Trong nháy mắt, hai mắt Lục Vĩnh bốc hỏa nhìn về phía gã, nói:
"Mọi người thế mà ăn đồ ăn vặt của ta, đồ ăn vặt, đồ ăn vặt, ca trả đồ ăn vặt cho đệ."
Thấy điệu bộ hắn ta như thể sắp nhào tới đánh nhau với mình, Mạnh Phi Báo vội vàng tránh ra:
"Nếu đệ dám động thủ, ta sẽ không nói cho đệ biết tin tức tốt."
Lục Vĩnh hít thở sâu một hơi, dùng vẻ mặt tươi cười nhìn gã:
"Ca, không phải chỉ là đồ ăn vặt sao? Ăn hết rồi thì thôi, ta đã không phải tiểu hài tử, ăn ít một chút đồ ăn vặt không chết được, ca mau nói cho ta biết tin tức tốt đi! Nếu không, cẩn thận ta đánh ca đó!"
Cuối cùng Mạnh Phi Báo đã không trêu đùa hắn ta nữa, nói tin tức tốt:
"Tin tức tốt chính là, hiện tại thiên hạ thái bình, đệ và các huynh đệ Thiên Cơ Lâu đều có thể về nhà!"
"Quá tốt rồi!"
Lục Vĩnh kích động đến mức nhảy lên cao ba thước, đâm đầu vào nóc phòng, suýt chút xô thủng nóc phòng một cái lỗ, cũng may nóc phòng đủ kiên cố, chịu được cú va chạm của hắn ta.
Ầm!
Lục Vĩnh ôm đầu rơi xuống, đặt mông ngồi dưới đất.
Hắn ta không cảm thấy đau chút nào, ôm đầu cười như đồ đần độn.
Mạnh Phi Báo bị giật nảy mình, vội tới đỡ hắn ta dậy:
"Đệ xem đệ kìa, kích động thì kích động chứ, sao còn cần đụng đầu vô nóc phòng chứ! Ủ uôi! Đã u một cục rồi, có đau hay không? Ca ca thổi cho đệ nhé."
Lục Vĩnh lắc đầu:
"Phi Báo thúc, ta không đau, ta vui thôi."
Mạnh Phi Báo đen mặt:
"Còn nói không đau nữa chứ, đã bị đụng ngớ ngẩn rồi, ngay cả người cũng không biết gọi nữa rồi, là ca, không phải thúc, ca không thích thúc, nghe có vẻ già."
Lục Vĩnh quét nhìn trên dưới gã một cái: "Nhưng từ trên xuống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền