Chương 869:
Đúng lúc đó, Kim Dục phát hiện bóng lưng phụ nhân xếp trước mặt mình nhìn rất quen mắt, phụ nhân có dáng vẻ thướt tha mềm mại, dáng người cực kỳ nuột. Nàng ngẫm nghĩ, nhưng không nhớ đối phương là ai.
Lúc này, phụ nhân đã mua thức uống lạnh xong, xoay người lại, Kim Dục đã thấy rõ mặt mũi của nàng ấy, trong mắt hơi kinh ngạc.
"Chu Kỳ!"
Chu Kỳ cũng nhìn thấy Kim Dục.
Để cho tiện làm việc, lúc này Kim Dục mặc một bộ nông phụ, khuôn mặt xinh đẹp, trong lúc nhất thời Chu Kỳ không nhận ra được, chỉ cảm thấy dáng dấp nông phụ trước mắt rất giống Kim công tử.
Sau đó nghe Kim Dục kêu tên của mình, Chu Kỳ mới giật mình kinh ngạc nói:
"Ngươi... ngươi là... Kim công tử."
Kim Dục cũng không có giấu diếm, nói một cách rất thản nhiên:
"Ừm, không sai, là ta."
Thấy Kim Dục thế mà thừa nhận như vậy, Chu Kỳ càng giật mình:
"Ngươi... ngươi là thân nữ nhi?"
Kim Dục "ừ" một tiếng, chỉ chỉ ba em bé phía sau mình:
"Còn là nương của ba hài tử, các con, mau gọi di di."
Ba em bé dịu ngoan chào hỏi:
"Chào di di."
Chu Kỳ:
"Ơi! Chào các con!"
Tình huống này có gì đó sai sai thì phải! Đáng lẽ là nàng ấy phải có cảm giác bị lừa gạt mới đúng, nhưng vì sao không có thế này! Không chỉ không tức giận, còn có chút kích động, chỉ vì gặp được ân nhân cứu mạng.
Chu Kỳ nhanh chóng hoàn hồn, cười nói:
"Thật sự không ngờ, lại nhìn thấy Kim... phu nhân ở chỗ này?"
Kim Dục nói:
"Phu gia của ta họ Lương, ta họ Kim."
Chu Kỳ điềm tĩnh sửa miệng:
"Lương phu nhân."
Tả Xuân Thảo lại gần, hỏi:
"Đại tỷ, tỷ quen biết vị phu nhân này?"
Kim Dục nói:
"Ừm, quen biết, ta đã cứu nàng ấy."
Tả Xuân Thảo "ồ" lên một tiếng, sau đó không hỏi nhiều nữa. Bởi vì đã tới lượt mình rồi, nên đầu tiên là Kim Dục mua thức uống lạnh, phân cho bọn nhỏ, sau đó bảo Tả Xuân Thảo trông chừng bọn nhỏ, còn mình thì đi sang một bên nói chuyện cùng Chu Kỳ.
Kim Dục hỏi:
"Sao ngươi ở chỗ này?"
Chu Kỳ hỏi lại:
"Lương phu nhân vốn là người Minh quốc ư?"
Kim Dục gật đầu.
Chu Kỳ cười:
"Ta còn tưởng rằng ngài là người Chiếu quốc nữa đấy! Hóa ra là ta đã đoán sai! À ừm... ta là theo tướng công ta tới đây, chàng ấy là người Minh quốc."
Kim Dục "ồ" một tiếng, thuận miệng hỏi:
"Vậy hẳn là ta biết tướng công của ngươi, hắn ta tên gì."
Chu Kỳ nói: "Trần Quả."
Kim Dục:
"Hóa ra là hắn ta! Cũng đúng, khoảng thời gian đó hắn ta ở Nam Ninh quốc, ngươi cũng ở Nam Ninh quốc, các ngươi rất có duyên phận."
Chu Kỳ nói:
"Lương phu nhân rất quen tướng công ta?"
Kim Dục nói:
"Hắn ta là thuộc hạ của tướng công ta."
Chu Kỳ cười:
"Thế thì càng hữu duyên rồi."
Kim Dục nói:
"Trần Quả là một nam nhân rất không tệ, các ngươi sẽ luôn hạnh phúc."
Chu Kỳ gật đầu:
"Quả thật chàng ấy rất tốt, hiện tại ta đã rất hạnh phúc."
Lúc hai người nói chuyện, nương và muội muội Trần Quả đã đến rồi, nhìn thấy Chu Kỳ ở chung với Kim Dục, hai người đều thật kinh ngạc.
Đợi Kim Dục đi xa, nương và muội muội Trần Quả đã hỏi Chu Kỳ quan hệ giữa nàng ấy và Kim Dục, biết được Chu Kỳ được Kim Dục cứu thì hai người cười cực kỳ vui vẻ.
"Nhi tức phụ, có thể được Lương phu nhân cứu giúp, là con rất may mắn, Lương phu nhân là một người đại thiện, con phải nhớ vĩnh viễn phần ân tình này."
"Tẩu tử, tẩu vừa tới, có rất nhiều chuyện không biết , chờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền