ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 877:

Trên thảo nguyên mênh mông, trên ngọn núi có tầm nhìn bao quát, Kim Dục và Lương Nguyên dẫn theo ba hài tử đứng ở chỗ này. Phía dưới, vì thống nhất hai tộc, vì một ngôi vị tộc trưởng, Lãng Tộc và Cốc Vũ Tộc đang kịch liệt giao tranh. Ta giết ngươi, ngươi giết ta, lục thân không nhận, thủ đoạn tàn nhẫn, ai cũng không chịu thua, không ai nhường ai.

Lãng Tộc và Cốc Vũ Tộc đánh nhau, Cốc Vũ Tộc không thèm quan tâm an nguy của tộc trưởng, cùng liều mạng ngươi chết ta sống với Lãng Tộc, tiếng kêu đánh la giết truyền khắp toàn bộ thảo nguyên, máu tươi nhiễu xuống cỏ nhỏ xanh đậm, nhỏ thấm vào trong bùn đất.

Chứng kiến trận giết chóc trên thảo nguyên, ba hài tử bị khiếp sợ!

"Nương, bên kia có thật nhiều người chết, A Nhã di di cũng bị thương!"

Manh Manh nhíu chặt lông mày, không muốn nhìn cảnh tượng kia, nhưng sau cùng vẫn không dời mắt. Thật đáng sợ! Ba hài tử không hiểu đồng thời rất sợ hãi với hành vi của Lãng Tộc và Cốc Vũ Tộc. Ở Minh quốc, mặc dù bọn nhỏ có bản lĩnh cao cường, có thể giao lưu với động vật, cũng biết võ công rất lợi hại, vì học được tài nghệ mà nếm qua rất nhiều đau khổ, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy giết chóc chân thật thế này.

An An nhìn thảo nguyên, kéo tay áo Lương Nguyên, giọng nói có hơi run run:

"Cha, Xích Vân quốc có rất nhiều tranh đấu giống thế này không?"

Lương Nguyên nói:

"Đúng vậy, không chỉ có Xích Vân quốc, quốc gia khác cũng như thế. An An, Manh Manh, Lạc Lạc, các con sinh ra ở khu vực hòa bình, sống ở thế giới phồn vinh, không lo ăn mặc, không bị đánh chửi, không có áp bách của cuộc đời và bất đắc dĩ, cho nên có rất nhiều chuyện, dù các con thông minh thì cũng không thể hiểu được. Các con đã đi qua hành lang lịch sử, hẳn là cũng biết, đời sống giàu có hiện tại của Minh quốc không dễ kiếm. Trước khi người ba nhà chúng ta đến, Minh quốc là một nơi rất lạc hậu, chư quốc đều xem thường Minh quốc, tất cả mọi người không xem Minh quốc là cái thá gì, chỉ vì chúng ta quá yếu ớt. Cái gì cũng không biết, cho nên cái gì chúng ta cũng phải học. Các con phải nhớ kỹ, học tài nghệ không phải là vì khoe khoang, không phải là vì chinh phục người khác, mà là vì thấy rõ sự nhỏ bé của mình, vì thu hoạch được trí tuệ, vì không bị đánh, vì tạo phúc cho bách tính."

An An ghi tạc trong lòng lời phụ thân nói. Mặc dù cậu bé không thể hiểu hết hàm nghĩa trong những lời phụ thân nói, nhưng sẽ luôn nhớ kỹ, mãi đến khi hiểu rõ những lời này mới thôi.

Manh Manh và Lạc Lạc nghe mà đau cả đầu, trước kia bọn nhỏ điên cuồng học tập chỉ là vì không thua người khác. Dựa vào ý chí chiến đấu không chịu thua mà ra sức phấn đấu, dường như chưa từng nghĩ rằng phải dùng kiến thức mình học được đi làm gì cho bách tính. Ngước mắt nhìn trời xanh mây trắng, trong mắt ba hài tử thoáng hiện vẻ mờ mịt đầu đời.

Cùng lúc đó, chiến sự dưới thảo nguyên cũng dần ngã ngũ. Người Lãng Tộc đã luôn rất phẫn nộ với mọi hành vi cử chỉ của Cốc Vũ Tộc, lúc này nghe thấy lời kêu gọi của A Nhã thì đều hét lên giận dữ.

"Diệt Cốc Vũ Tộc, giết!"

Tiếng hô đó rúng động trời cao, làm cho người Cốc Vũ Tộc hãi hùng, đầu đổ ướt mồ hôi lạnh. Số người của hai tộc không chênh lệch lắm, nhưng lúc này khí thế của Lãng Tộc đã chiếm thượng phong.

Cuộc chiến của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip