ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 878:

Hai ngày sau, giờ Thìn, A Nhã đi đến tiểu trấn một chuyến để đón hài tử của mình.

Hai hài tử trải qua sự chăm sóc tỉ mỉ của Kim Dục, đã khôi phục chút tinh thần, vết thương trên người đã đóng vảy, không còn quá đau đớn nữa, chỉ là có hơi ngứa. Ngoài ra, hai hài tử nhận đả kích rất lớn nên đã không còn hoạt bát và tinh khôi của ngày xưa nữa. Quanh thân bọn nhỏ vờn quanh cảm giác u ám âm u.

A Nhã nhìn thấy dáng vẻ của nữ nhi và nhi tử như vậy, đau lòng tới mức không thể thở nổi.

Nàng ấy đi lên ôm hai hài tử:

"A Lam, A Phong, các con đừng buồn, các con còn có nương, nương vẫn còn, xin lỗi, là nương không bảo vệ các con chu toàn, về sau sẽ không, nương cam đoan với các con, nương nhất định sẽ luôn luôn đồng hành với các con."

A Phong làm ca ca sau khi nghe thấy lời này thì rốt cuộc đã có chút phản ứng:

"Nương, cha con chết rồi sao?"

A Nhã sững sờ, nhưng vẫn nói:

"Chết rồi, nương tự tay giết gã ta, con có hận nương không?"

A Phong nở nụ cười nhạt, lắc đầu:

"Sẽ không, nương làm đúng, cha đáng chết."

Cậu bé ôm lại A Nhã, nhẹ giọng trấn an:

"Nương, nương còn sống, thật tốt, về sau con sẽ bảo vệ nương, con sẽ nhanh chóng lớn lên."

Trên thực tế, trải nghiệm chuyện lần này, A Phong đã lớn rồi, chỉ là cách trưởng thành này, cái giá phải trả thực sự quá lớn.

A Lam cũng hoàn hồn, ánh mắt cô bé nhìn A Nhã có chút ngu ngơ, mãi hồi lâu sau, cô bé bỗng nhiên khóc lên, nước mắt tuôn ra ào ào.

"Nương, cha đánh con, con đau quá, con không cần cha! Con hận gã ta! Hận gã ta!"

Cô bé giống như con thú nhỏ đang gào thét, trút hết mọi ấm ức của mình ra ngoài.

A Nhã đau lòng vô cùng:

"Không khóc, A Lam không khóc..."

Ba mẫu tử ở trong phòng thật lâu, người một nhà Kim Dục không có đi quấy rầy.

Buổi trưa qua đi, A Nhã mới dẫn theo hai hài tử bước ra khỏi phòng.

Kim Dục đã thu dọn xong đồ đạc, cũng bước từ trong phòng ra.

A Nhã sững sờ:

"Các ngươi thế này là sắp đi?"

Kim Dục gật đầu:

"Ừ đúng, chuyện của ngươi đã giải quyết gần như ổn thỏa rồi, chúng ta không nhất thiết phải ở lại nữa, sau này còn gặp lại."

A Nhã "ò" một tiếng:

"Sau này còn gặp lại."

Sau khi A Nhã và các con trở về, một trận giao phong chính diện đã giúp A Nhã biểu hiện thực lực của mình, chinh phục tất cả nam tử ở đây. Người Cốc Vũ Tộc bắt đầu bị giám thị tạm thời, những người Lãng Tộc từng có lời oán giận, không phục A Nhã lắm, bây giờ cũng vui vẻ thần phục.

Mọi người Lãng Tộc ý thức được những điểm này, cả đám đều bắt đầu phấn khích.

A Nhã quả thật càng thích hợp làm tộc trưởng Lãng Tộc hơn A Cổ.

Trình Vi đã bị xử tử. A Cổ nhặt về một cái mạng, nhưng biết được việc ác của gã ta, người Lãng Tộc đều không thể nhịn, sau khi giải quyết êm đẹp chuyện của Cốc Vũ Tộc thì bọn họ cũng xử tử A Cổ.

Không, hiện tại Lãng Tộc đã không phải là Lãng Tộc nữa rồi, Lãng Tộc chiếm đoạt Cốc Vũ Tộc, ngày sau chính là tộc du mục thứ nhất của đại thảo nguyên Phúc Lai, tộc du mục duy nhất.

Ba mẫu tử A Nhã nhanh chóng rời nhỏ nhà trọ nhỏ trở về đại thảo nguyên Phúc Lai, một nhà Kim Dục cũng lên xe ngựa rời khỏi trấn nhỏ này, tiếp tục cuộc lữ hành của bọn họ.

Bọn họ rất mau đã tới Khánh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip