Chương 880:
Đi vào một nhà trọ nhỏ, người một nhà Kim Dục thuê bốn gian thượng phòng, bọn nhỏ đã lớn, đều đã ngủ riêng, một người một gian phòng.
Ăn cơm xong, trời cũng đã tối mịt, ba hài tử thưa một tiếng với hai phu thê Kim Dục, sau đó trở về phòng của mình nghỉ ngơi.
Kim Dục và Lương Nguyên cũng trở về phòng, không bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.
Bóng đêm tối đen, nhà trọ nhỏ yên tĩnh vắng lặng.
Chưởng quỹ và tiểu nhị đều đã ngủ say.
Bỗng nhiên, mấy bóng người không biết từ nơi nào xông ra, lén lén lút lút đi đến thượng phòng. Không biết bọn họ dùng phương pháp gì mà đã mở cửa phòng ra thành công, len lén lẻn vào.
Manh Manh đang ngủ say trên giường, bỗng nhiên cảm nhận được cái gì đó, bỗng nhiên mở hai mắt ra. Chỉ thấy trong bóng tối, có một người đang tới gần mình, còn duỗi tay tới, trong tay đang cầm chiếc khăn thối hoắc.
"Người nào đang lén lén lút lút!"
Cô bé không chút nghĩ ngợi lập tức vả một cái qua.
Ầm!
Sức của cô bé quá mạnh, người kia bị quạt bay, sau một tiếng "phịch" đã đập vào tường, còn chưa kịp động được sợi tóc nào.
Tiếng động lớn đánh thức rất nhiều người, người áo đen vẫn đang trong trạng thái kinh ngạc vội vã tăng nhanh động tác trong tay, có hai người vẫn chưa kịp làm cái gì đã chịu nắm đấm.
"A! Có người bắt cóc tiểu hài!"
"Có bắt cóc vào nhà trọ nhỏ, cứu mạng!"
"Súc sinh, ngươi trả nữ nhi cho ta!"
Trong nháy mắt nhà trọ nhỏ hỗn loạn tưng bừng, tiếng thét chói tai ồn ào từ những phòng khác vang lên. Chưởng quỹ và tiểu nhị đều bị đánh thức, tất cả khách nhân cũng bị đánh thức. Bọn họ bắt gặp người áo đen đang chạy trốn, có vài người chính nghĩa, sau khi kịp phản ứng thì nhảy ra ngoài hỗ trợ bắt tên bắt cóc. Những người áo đen thấy tình thế không ổn, bèn mau chóng trốn đi.
Ba huynh muội An An cũng bước ra khỏi phòng, cũng nhìn thấy người áo đen đang cố chạy ra khỏi nhà trọ nhỏ.
"Tên bắt cóc? Cái này không phải là bọn buôn người chuyên bắt cóc tiểu hài để bán để ngược đãi mà nương nói sao? Thế mà bị chúng ta bắt gặp được, nhất quyết không thể bỏ qua cho bọn chúng!"
Manh Manh có chút kích động, trực tiếp nhảy từ lầu hai xuống, sau khi hạ xuống đất một cách dễ như trở bàn tay thì nâng chiếc ghế đang đặt một bên lên, dùng sức đập về phía một người áo đen.
Ầm!
Người áo đen cách xa mười mét đã bị đập trúng, ngã xuống đất không đứng dậy được.
Những người áo đen còn lại thấy cảnh này thì cố gắng trốn nhanh hơn, chỉ trong tích tắc đã không thấy bóng dáng.
Manh Manh vừa nâng một cái bàn lên đã không nhìn thấy người, rất chán nản mà bĩu môi, thả cái bàn lại chỗ cũ.
Đang muốn đi nhìn người áo đen bị mình đập trúng còn sống hay đã chết, bỗng nhiên cảm nhận được bầu không khí có chút không đúng, Manh Manh vừa quay đầu lại đã thấy có rất nhiều người dưới lầu, trên lầu đều đang dùng ánh mắt rất khiếp sợ nhìn mình.
Manh Manh: "..."
Ôi chao! Xong! Quá kích động, chỉ lo bắt tên bắt cóc nên lỡ làm bại lộ bản lĩnh thật sự!
Manh Manh hắng giọng một cái, yếu đuối vuốt cánh tay của mình:
"Ù ui! Cái ghế nặng quá đi, tay của muội đã bị thương rồi."
Cô bé chạy soạt soạt soạt lên lầu, nói với An An:
"Ca ca, ca ca giúp muội bôi thuốc."
Nói xong, giữ chặt tay An An, lập tức kéo người vào phòng, đóng cửa lại.
Những khách nhân ngoài cửa: "..."
Ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền