Chương 879:
Trên đường đi, không chỉ có sạp hàng nhỏ ngâm nga ca khúc, mà còn có rất nhiều người cũng đang ngâm nga theo. Tiết tấu của bài ca thật sự rất tự do, ca từ cũng rất mới mẻ.
Manh Manh cũng phát hiện sự khác biệt của những sạp hàng nhỏ này, cô bé hỏi Kim Dục:
"Nương, ca khúc bọn họ hát là ca khúc gì vậy ạ?"
Kim Dục cười nói:
"Ca khúc bọn họ hát là sơn ca."
Lạc Lạc tò mò:
"Sơn ca là cái gì ạ?"
Kim Dục giải thích:
"Sơn ca là một ca khúc dân gian ngắn, mộc mạc, tiết tấu tự do, chỉ có ở Khánh Thành mới có thôi, những nơi khác không có đâu. Đây là nét đặc sắc độc nhất vô nhị của Khánh Thành đó."
Ba hài tử cùng "ồ" lên một tiếng, sau đó tiếp tục nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài xe ngựa một cách say sưa.
Bỗng nhiên, Manh Manh thấy được mấy đứa trẻ mặc đồ rách rưới ngồi xổm ở góc đường, không khỏi hiếu kì hỏi:
"Nương, mấy đứa trẻ kia vì sao lại ngồi xổm ở đó vậy ạ, tay còn cầm chén bể nữa?"
Kim Dục nhìn theo hướng tay con chỉ, nói:
"Các con của nương, đó là những đứa trẻ ăn xin, chúng đang xin ăn đấy."
An An nhíu mày:
"Ăn xin ạ?"
Kim Dục nói:
"Ăn xin chính là những người sống dựa vào việc đi xin ăn."
Nghe Kim Dục giải thích, ba đứa trẻ càng thêm khó hiểu. Bởi lẽ số dân Minh quốc vốn ít, mà lương thực hàng năm lại có sản lượng cao, ăn còn không hết, nên không có một ai bị bỏ đói cả. Trên đường phố cũng sẽ không có người ăn xin. Năm đó đi Long Thành quốc, ba đứa trẻ còn quá nhỏ, ký ức chỉ còn lại những mảnh vụn mơ hồ, chỉ biết vui chơi, hoàn toàn không nhớ rõ sự tồn tại của những người ăn xin này.
"Bọn họ có tay có chân, tại sao lại phải đi ăn xin, mà không tự mình làm việc ạ?"
"Xin ăn của người khác là rất mất mặt đó ạ, con sẽ không bao giờ làm chuyện đó đâu!"
"Sống bằng cách xin ăn qua ngày, lại không có chỗ ở cố định, cuộc sống như vậy thật đáng sợ!"
Lúc ba hài tử đồng cảm với những đứa trẻ ăn xin, thì đồng thời lại có chút khinh thường. Chúng cảm thấy việc người có tay có chân mà không tự lực cánh sinh, lại đi dựa vào sự bố thí của người khác để sống là một việc rất không đàng hoàng. Trẻ con thì không nói làm gì, nhưng người lớn cũng đi ăn xin, thì thật sự không thể tin được.
An An nói:
"Nương, việc Minh quốc chúng ta không có người ăn xin, nguyên nhân chủ yếu không phải là do dân số ít, mà là vì dân chúng đều rất tự cường tự lập ạ."
Kim Dục gật đầu, đồng tình:
"Ừm, con nói rất đúng. Cho nên, cả đời người ta, học được càng nhiều bản lĩnh thì sẽ không bao giờ là thừa cả."
Tuy nói như vậy, nhưng khi xe ngựa của ba đứa Manh Manh, An An, Lạc Lạc sắp đi ngang qua những đứa trẻ ăn xin, thì cả ba vẫn xuống xe và mang thức ăn cho chúng.
An An hỏi những đứa trẻ ăn xin:
"Tại sao các ngươi lại phải đi ăn xin? Cha mẹ và người nhà của các ngươi đâu?"
Ánh mắt của mấy đứa trẻ ăn xin lấp lóe, chúng muốn nói điều gì đó, nhưng khi liếc thấy một bóng người không xa thì vội vàng rụt cổ lại. Đứa lớn tuổi nhất trong số đó nói: "Người nhà của chúng ta đều đã chết hết rồi. Chúng ta là trẻ mồ côi, vì còn quá nhỏ nên không thể tự kiếm sống được, cho nên chỉ còn cách đi xin ăn thôi. Tiểu ca ca, tiểu tỷ tỷ, các ngươi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền