Chương 886:
Trên đường có rất nhiều ăn mày, đều là hài tử mà những tên bắt cóc này bắt đi. Bọn chúng dùng phương thức đe dọa, tra tấn khiến các hài tử khuất phục bọn chúng, cho bọn chúng sử dụng. Những hài tử đó một là làm ăn xin trên đường, hai là làm điều phi pháp như trộm cắp đồ của người khác.
Trở lại nhà trọ nhỏ, ba huynh muội An An đã ngươi một câu ta một câu thuật lại những điều mình đã trải nghiệm sau khi bị bắt cóc bắt đi. Bao gồm chuyện mà những hài tử kia kể cho bọn nhỏ nghe, ba đứa trẻ cũng nói cho Kim Dục và Lương Nguyên không sót một chữ.
Mặc dù đã dự đoán được rằng những tên bắt cóc kia không tầm thường, nhưng khi chính tai nghe ba huynh muội An An nói những chuyện đó thì Kim Dục và Lương Nguyên vẫn không nén được cơn tức giận.
Kim Dục và Lương Nguyên không phải là tới đơn độc, còn dẫn theo trên trăm quan binh, lúc này những quan binh kia đang bắt những tên bắt cóc khác ở bên ngoài.
Đến mức khi người quan phủ đánh vào, chỉ thấy trong viện rộng rãi là người đang nằm đầy đất.
Thực lực của đám bắt cóc rất mạnh, nhưng bọn họ chỉ giỏi về đánh nhau đồng đội và ám sát sau lưng, giao đấu chính diện thì hoàn toàn không phải là đối thủ của Kim Dục và Lương Nguyên, cộng thêm thực lực hai người này kinh khủng tột cùng, không phải cao thủ bình thường có thể so sánh, mười mấy tên bắt cóc hai phu thê không mất bao lâu công phu đã bị đánh ngã.
Sơn trang bị điều tra triệt đệ, tính cả mười hài tử được ba huynh muội An An giải cứu thì tổng cộng trong sơn trang giấu hai mươi mốt hài tử. Những hài tử còn lại bị giấu ở bên trong kho củi, bị những tên bắt cóc giam giữ giống như chó con. Những hài tử này khác với ba huynh đệ An An, bọn nhỏ đều là bị bệnh hoặc là bị hủy dung, hoặc là gãy chân, hoặc là gãy tay, những gì không trọn vẹn trên thân thể cũng không phải là trời sinh, mà là bị mấy tên bắt cóc gây nên.
Những hài tử bị bắt cóc đã được quan binh dẫn đi toàn bộ, chỉ có ba huynh muội An An thì không, cha nương của bọn nhỏ đang ở ngay chỗ này, nên quan binh không mang bọn nhỏ đi.
Hai tên đại gia và nhị gia bị quan phủ mang đi, tiến vào nhà tù không đến hai ngày đã độc phát thân vong. Những tên bắt cóc còn lại cũng bị giam vào đại lao, chờ ngày xử lý.
Kim Dục nhìn ba hài tử:
"Các con sợ không? Nếu như sợ hãi thì cứ việc nói ra, nương sẽ không chế giễu các con."
An An nói:
"Nương, nói thật, hành vi của những kẻ đó thật sự khiến chúng con cảm thấy rất buồn nôn, nhưng chúng con không sợ, nếu như về sau còn gặp phải chuyện như vậy, chúng con vẫn sẽ dũng cảm tiến tới."
Lạc Lạc gật đầu:
"Đúng, dũng cảm tiến tới, tiêu diệt cặn bã, quá khiến căm phẫn!"
Manh Manh thở phì phò nói:
"Tàn bạo với tiểu hài, bắt cóc tiểu hài, hại những hài tử kia tách ly với người nhà, làm hại nhà người ta tan hoang mất mạng, tên bắt cóc đó thật sự là tội không thể tha, nhất định phải thiên đao vạn quả."
Kim Dục cười lắc đầu: "Ba đứa cá con gan dạ quá chừng, đi, vất vả một ngày rồi. Các con cũng mệt mỏi rồi đúng không, đều đi về nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi Khánh Thành, đi đến nơi khác, những tên bắt cóc đó bị xử phạt như thế nào, đó là chuyện của quan phủ, chúng ta không nhúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền