Chương 887:
Giờ Mão hôm sau, một nhà Kim Dục đã ăn điểm tâm xong, sau đó rời khỏi nhà trọ nhỏ, bước lên xe ngựa. Vừa chạy chưa đến một khắc đã có một người vọt tới trước mặt xe ngựa, ngăn cản đường đi của bọn họ. Cũng may kỹ thuật đánh xe của Lương Nguyên tốt và ngựa kéo xe là ngựa trong không gian nên đã phanh lại kịp thời, nhờ đó mới không có đụng bay người đột nhiên xuất hiện ra ngoài.
An An đi từ trong xe ngựa ra, nhìn thấy thiếu niên này thì rất kinh ngạc.
"Là ngươi ư! Ngươi cản xe ngựa của chúng ta làm cái gì? Ngươi có biết hành vi vừa rồi của ngươi rất nguy hiểm hay không, không cẩn thận ngươi sẽ mất mạng."
An An cau mày nói, cậu bé không thích hành vi vừa rồi của thiếu niên.
Người kia là một thiếu niên, mười hai mười ba tuổi, chính là hài tử có tuổi lớn nhất bên trong tốp hài tử mà ba huynh muội An An giải cứu. Thiếu niên bỗng nhiên quỳ xuống, dập đầu lạy ba cái với người một nhà Kim Dục, nói:
"Tần Hoài đa tạ ân cứu mạng của ân nhân, đại ân không thể báo đáp, đành phải làm trâu làm ngựa báo đáp, xin các ân nhân nhận tiểu nhân, tiểu nhân chắc chắn sẽ trung tâm một lòng với gia đình ân nhân, tận tâm hầu hạ các ngài, vĩnh viễn không phản chủ."
Lạc Lạc và Manh Manh đều bị hành vi bất thình lình của cậu ấy làm giật nảy mình, Manh Manh nói:
"Chúng ta không cần hạ nhân."
Nhưng An An lại hỏi một câu:
"Tại sao ngươi muốn đi theo chúng ta, người nhà của ngươi đâu?"
Tần Hoài cúi đầu nói:
"Ta không có người thân, từ nhỏ ta đã là cô nhi, ta không biết cha nương của ta là ai."
Manh Manh "à" một tiếng, nói:
"Thật đáng thương."
Nhưng trái lại vẫn nói:
"Nhưng chúng ta vẫn không thể nhận ngươi, nhà chúng ta không cần hạ nhân."
Lạc Lạc cũng nói:
"Ngươi nên đi nơi khác đi, đừng đi theo chúng ta."
Nhưng An An kéo tay áo của Lương Nguyên, nói:
"Cha, cậu ấy chính là thiếu niên biết biến đổi giọng nói mà tối hôm qua con nói cho cha biết."
Mắt Lạc Lạc sáng lên, lúc này mới nhớ tới năng lực của thiếu niên:
"Đúng nhỉ, đệ suýt nữa quên mất. Ngươi biết biến đổi giọng nói, cha, nương, chúng ta nhận cậu ấy đi, cậu ấy rất lợi hại."
Lương Nguyên nhìn An An một cái, nói:
"Chính con quyết định, nếu nhận, ngày sau cậu ấy chính là người của con, xảy ra bất kỳ chuyện gì tự mình chịu trách nhiệm, cha sẽ không can thiệp nhiều."
An An nghiêm túc suy tư hồi lâu, mới nói với Lương Nguyên:
"Cha, có thể để cho con và cậu ấy nói riêng một hồi được không?"
Lương Nguyên gật đầu: "Có thể."
An An gọi Tần Hoài sang một bên nói chuyện, Lạc Lạc cũng rất muốn đi cùng nhưng bị Kim Dục cản lại.
Đại khái một khắc sau, An An đã dẫn theo Tần Hoài trở về, An An nói với Lương Nguyên:
"Cha, người này con nhận."
Lương Nguyên gật đầu, cũng không có ý kiến gì, chỉ nói:
"Vậy thì đi thôi."
An An lên xe ngựa, nói với Tần Hoài:
"Ngươi cũng đã đến, đi theo ta và cha ta học đánh xe ngựa, ngày sau nhiệm vụ đánh xe sẽ giao cho ngươi."
Tần Hoài cung thuận chắp tay: "Vâng."
Tần Hoài lên xe ngựa, Lương Nguyên nói cho cậu ấy biết đánh xe ngựa như thế nào, Tần Hoài chỉ nghe một lần đã nhớ kỹ, tiếp đó thử giục ngựa một lúc, cuối cùng đã nắm giữ bí quyết cơ bản. Qua đó có thể thấy năng lực học tập của cậu ấy rất mạnh. Trong mắt Kim Dục toát ra vẻ tán thưởng, nhưng ngoài miệng không có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền