Chương 889:
Tần Hoài không tiến vào thâm sơn, trong lòng luôn luôn căng thẳng, không dám chủ quan chút nào, trên đường đi cậu ấy tập trung chú ý cẩn thận muôn phần.
Trên núi không thiếu thức ăn, đâu đâu cũng có thịt rừng. Lúc bọn người Kim Dục đói bụng thì sẽ cho bọn nhỏ tự mình bắt thịt rừng làm thức ăn. Trời tối, sẽ tìm hang động ở tạm, hoặc là tự mình dựng lều vải, bọn họ có mang theo lều vải dã ngoại đóng quân tự chế bên người.
Đêm đó, có đàn sói lập lòe, Tần Hoài trốn ở trong lều vải, duỗi dài lỗ tai nghe động tĩnh bên ngoài. Bỗng nhiên lều vải bị người ta giật ra, dọa cậu ấy hoảng hồn lui lại, ngước mắt đã thấy Lạc Lạc.
Lạc Lạc khó hiểu nhìn cậu ấy, nói:
"Sao ngươi còn chưa ngủ thế?"
Tần Hoài nhẹ nhàng thở phào, nói:
"Ta lo lắng cho ngài nên không ngủ được, Tam công tử, ngài không sao chứ? Đàn sói kia..."
Lạc Lạc:
"Ta không sao, đàn sói đã bị ta đuổi đi, bọn chúng sẽ không tới nữa."
Cậu bé nói rồi ngáp một cái thật lớn, nói:
"Rất muộn rồi, ta trở về ngủ tiếp."
Dứt lời, cậu ấy liền trở về lều của mình.
Tần Hoài khó có thể tin nhìn vào màn đêm tối giây lát, thấy bốn phía quả thật đã yên tĩnh, không có bóng dáng đàn sói thì lúc này mới tin tưởng Lạc Lạc. Trước đó, Tần Hoài hoảng sợ chui ra khỏi lều vải, vốn định thực hiện chức trách hạ nhân là cầm vũ khí lên đi xua đuổi đàn sói, kết quả vừa ngước mắt đã thấy Lạc Lạc.
Lạc Lạc nói:
"Ngươi ra ngoài làm gì? Không nghe thấy tiếng sói tru sao? Bấy nhiêu đây không phải là một con sói, là một đàn sói, ngươi mau mau trở về bên trong lều vải đi, ta sẽ đối phó đàn sói. Đừng có lại gần đây, tới đây sẽ chỉ thêm phiền, khiến ta phân tâm lo cho ngươi."
Mặc dù Tần Hoài không hiểu, nhưng nhìn thấy chủ tử khác trong lều vải không có phản ứng gì, không ai đi tới ngăn cản Lạc Lạc thì đã nghe lời trở về trong lều vải, lo lắng đến mức ngủ không được.
Lạc Lạc chui vào trong bóng tối giống như một con báo đen, chỉ chốc lát sau đã đi tới bên đàn sói. Thấy đàn sói đang tiếp cận lều vải, Lạc Lạc nhếch miệng cười một tiếng, một nụ cười khoe răng nanh mèo, nói:
"Đám chó con ơi, nương ta không thích các ngươi lại gần, cho nên các ngươi nên mau chóng rời đi đi, nếu không đừng trách ta máu lạnh vô tình nha!"
...
Tam công tử thật sự dùng sức một người đuổi đàn sói đi mà lông tóc không hao tổn?
Những chủ nhân mà cậu ấy nhận này quả nhiên không phải người bình thường, cậu ấy đã chọn đúng người!
Tần Hoài mừng thầm trong lòng, đồng thời cảm thấy áp lực như núi.
Các chủ tử lợi hại như vậy, dường như không cần hạ nhân như cậu ấy. Cậu ấy đột nhiên cảm thấy mình rất vô dụng. Cậu ấy không thể tiếp tục như vậy nữa! Nhất định phải cố gắng mạnh lên! Nếu không sẽ không có tư cách ở bên người các chủ tử rồi.
Ánh mắt Tần Hoài kiên định nhìn bầu trời đêm một lát, sau đó quay người trở về lều vải.
Hôm sau, lúc leo núi, bọn người An An đã phát hiện, Tần Hoài còn có tinh thần hơn hôm qua, làm gì cũng rất ra sức. Lúc nghỉ ngơi, thỉnh thoảng còn nhìn lén bọn họ, thấy bọn họ đứng trung bình tấn thì cậu ấy cũng sẽ lén học.
Dường như An An đã phát hiện cái gì đó, cậu bé đi tìm Tần Hoài.
"Người của ta không thể cái gì cũng không biết, về sau ngươi học võ công với ta."
Tần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền