ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 890:

Mắt ba huynh muội An An sáng lên, chạy lên trước mấy bước, đứng xa xa nhìn đàn voi.

"Thật sự có voi, giống như đúc voi nương vẽ, bọn chúng thật là lớn!"

"Còn lớn hơn kích cỡ của Tráng Tráng!"

Nhưng Tần Hoài lại có chút sợ hãi, cậu ấy chưa bao giờ thấy động vật thế này. Nhưng nhìn thấy các chủ tử đều dũng cảm như vậy, cậu ấy hít thở sâu hai cái, cũng cố khơi dậy dũng khí, đi tới bên người các chủ tử, nhìn thẳng vào đàn voi.

Bên hồ nước không chỉ có voi, còn có động vật khác, nơi này dường như là một vườn bách thú. Hình như bọn chúng đã cảm nhận được, đàn động vật đang uống nước bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía người một nhà Kim Dục.

Ba huynh muội An An càng thêm phấn khích.

Nhưng Tần Hoài thì run lẩy bẩy. Nương ơi! Nơi đó thế mà còn có con cọp và con gấu đen!

Không thể sợ, không thể lùi bước, các chủ tử còn đang ở nơi này kia mà! Dũng cảm, cậu ấy phải dũng cảm!

Tần Hoài cố gắng vượt qua sợ hãi, lại đi lên trước một bước, bỗng nhiên cảm thấy mình đã dẫm vào cái gì, cúi đầu quan sát. Hay lắm, là một con rắn lớn còn thô to hơn cánh tay của cậu ấy.

Tần Hoài: "..."

Đúng lúc ấy, Kim Dục đi tới, tiện tay nhặt con rắn lớn dưới chân Tần Hoài lên, vứt xuống mặt cỏ ở bên khác.

Tần Hoài: "..."

Kim Dục nói với ba huynh muội An An:

"Các con có thể ngắm nhìn, nhưng không thể tới gần voi, lực tấn công của bọn nó còn mạnh hơn Tráng Tráng."

"Nương, nương yên tâm, chúng con sẽ không ẩu tả, đàn voi này trông thật đáng yêu!"

"Hàm răng của bọn nó lớn quá chừng!"

"Bọn chúng dùng cái mũi uống nước, ôi chao, còn dùng mũi cuộn đồ ăn, cái mũi của bọn nó hữu dụng quá, không giống cái mũi của con, chỉ có thể ngửi mùi."

Ba hài tử cứ ngươi một câu ta một câu. Đàn voi lập tức nhìn về phía nàng.

Kim Dục: "..."

Đàn voi kia không có đi tới, chỉ nhìn chằm chằm về hướng Kim Dục. Nàng nghĩ đến lúc người ba nhà bọn họ đi ngang qua nơi này vào năm đó, những chuyện đã trải nghiệm khi ấy, lúc ấy cũng có mấy con voi lớn giống thế này nhìn nàng chằm chằm.

Kim Dục nhìn con mắt của đàn voi, trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến không gian của mình. Đúng ha, không gian của nàng có thể đựng vật sống ngoại trừ người, như vậy không phải là đã có thể mang đàn voi này đi sao.

Năm đó nàng đã muốn mang đàn voi này đi, nhưng bởi vì không gian còn chưa thăng cấp nên không làm được, bây giờ, ha ha ha... Kim Dục cười gian ác trong lòng. Nàng thầm lấy nước linh tuyền ra, đã chuẩn bị sẵn sàng đổ nước linh tuyền vào trong hồ bất cứ lúc nào.

Bỗng nhiên, đàn voi kia đi tới gần bọn người Kim Dục, động vật khác hình như cũng có cảm giác, chúng cũng có hơi rục rịch. Kim Dục đã chuẩn bị kỹ càng, nói với Lương Nguyên:

"Tướng công, chàng dẫn bọn nhỏ rời đi trước, ta sẽ ứng phó đàn voi này."

Lương Nguyên nhìn nàng một cái, hắn đã đoán ra nàng muốn làm cái gì, nói:

"Chú ý an toàn."

Kim Dục gật đầu.

Ba huynh muội An An còn chưa ngắm nghía đủ, nhưng nhìn thấy vẻ mặt cha nương nghiêm túc, ra vẻ nhất định phải rời đi thì lập tức ngậm miệng, than thở đi theo Lương Nguyên tiến vào trong rừng.

Kim Dục đi về phía đàn voi, lấy túi nước ra: "Nào, uống một ngụm nước thần tiên, đi theo ta đi!"

ở trong rừng đợi gần một khắc, bọn người An An mới nhìn thấy Kim

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip