ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 891:

Ba ngày sau khi rời khỏi Dương Đà Sơn, trên người mỗi người trong đoàn của Kim Dục đều rất nhếch nhác. Nhìn tiểu đạo quen thuộc phía trước, Kim Dục bảo Lương Nguyên nghỉ ngơi tại chỗ với bọn nhỏ. Nàng một mình đi tới một nơi có dốc núi che chắn, lấy xe ngựa từ bên trong không gian ra. Hồi lâu sau, nàng đánh xe ngựa đi tới trước mặt mấy người Lương Nguyên:

"Lên xe đi, chúng ta đi vào thành tìm nơi nghỉ ngơi."

Từ Dương Đà Sơn đi ra, Kim Dục và Lương Nguyên lại dùng gần hai tháng để đi con đường chạy nạn năm đó với bọn nhỏ một lượt. Lúc đi ngang qua Bách An Thôn, bọn họ không có đi vào, chỉ đi một vòng ở chu vi bên ngoài, giới thiệu Bách An Thôn cho bọn nhỏ.

"Cha, nương, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?"

"Đi Kinh Thành, thăm hỏi Thiên Thần thúc thúc và Hồng Anh thẩm thẩm của các con."

Tiến vào mùa đông, bầu trời đổ trận tuyết nhỏ đầu tiên của năm nay. Một đoàn người Kim Dục di chuyển bằng xe ngựa đón bông tuyết tiến vào Kinh Thành của Xích Vân quốc.

Minh quốc và Xích Vân quốc đã có giao dịch kinh tế lâu dài, về sau Kinh Thành ngoại trừ Thiên Cơ Lâu thì còn có một phần nhỏ bách tính Minh quốc tới đây làm ăn, bọn họ mở rất nhiều cửa hàng ở đây, còn xây dựng một cửa hàng Minh Duyệt giống như ở Long Thành quốc. Bách tính Minh quốc có thể tự do ra vào Xích Vân quốc.

Lần này tới Kinh Thành, Kim Dục và Lương Nguyên không có che giấu hành tung. Vừa tiến vào Kinh Thành, tin tức đã truyền đến Long Thiên Thần.

Kim Dục và Lương Nguyên có phủ đệ trong Kinh Thành Xích Vân, tên là Lương phủ, đây là phủ đệ Long Thiên Thần cho người ta xây, bên trong luôn luôn có hạ nhân quét dọn, quản gia trông coi tòa phủ đệ này là người Minh quốc, họ Trần. Lương Nguyên dẫn theo thê nhi tiến vào Lương phủ, lúc đang chuẩn bị ăn cơm tối, Long Thiên Thần đã dẫn theo thê nhi tới.

"Đến sớm không bằng đúng lúc, vừa khéo toàn gia chúng ta cũng chưa ăn cơm chiều, vậy quấy rầy ca và tẩu tử lúc này nhé!"

Long Thiên Thần cười ha ha nhanh chân tiến đến, trong tay bế một em bé mới hai tháng tuổi. Sau đó, Đoàn Hồng Anh cũng đi vào phòng, hai cánh tay dắt hai em bé, lớn là nữ hài năm tuổi, nhỏ là hai tuổi. Ba huynh muội An An nhìn thấy ba bé con hôi sữa đáng yêu này, trong mắt lập tức lấp lánh ánh sao.

***

Quay trở lại thời điểm trước đó, khi Kim Dục quyết định đưa Tráng Tráng đi cùng.

Sau năm ngày, một đoàn người Kim Dục đi tới chỗ lúc trước gặp được con cọp kia, thật đáng tiếc, bọn họ không nhìn thấy bóng dáng con cọp. Lại đi thêm hai ngày, bọn họ đi tới nơi gặp Tráng Tráng, nơi đó vẫn còn hang động. Kim Dục dẫn theo bọn nhỏ vào nhìn, sau đó đã thấy một con cọp yếu ớt nằm trên một tảng đá lớn. Mắt phải con cọp này có một vết thương rất dữ tợn, giống với con cọp năm đó.

Kim Dục ngạc nhiên:

"Thế mà còn sống, ha ha ha, quá tốt rồi, tới đi. Nhóc to xác, đi theo ta đi."

Con cọp làm lơ nàng. Nó là con cọp sống lâu nhất trong núi Dương Đà Sơn, bây giờ tuổi thọ sắp tới, đã không còn sức để đối phó bất cứ chuyện gì rồi. Con cọp cụp đầu xuống, hai mắt nhắm lại lẳng lặng chờ chết. Kim Dục thấy thế, biết con cọp này đã không còn sống lâu nữa.

Nàng suy nghĩ, cuối cùng là bảo Lương Nguyên mang bọn nhỏ ra sơn động, nàng chậm rãi đi đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip