Chương 91:
Nửa giờ sau, con đường phía trước càng ngày càng xấu, khắp nơi toàn là ổ gà, người ngồi trong xe lay động kịch liệt, lắc lư trái phải, như thể đang ngồi khiêu vũ.
Kim Dục ngồi ở trên giá đánh xe sốc nảy đến đau cả mông, cứ luôn cảm thấy không cẩn thận thì phía dưới quần sẽ bị dơ, nhịn không được vẫn cứ duỗi tay đi sờ.
Còn hên, còn hên, không bị thấm ra ngoài.
Băng vệ sinh trong di động tuy rằng không có nhãn hiệu, nhưng là chất lượng chuẩn cmnr.
Nhưng tại sao cái bụng này lại càng ngày càng đau vậy?
Đang lúc đau bụng vô cùng khó ở, Kim Dục lơ đãng nâng mắt lên nhìn, thế nhưng nhìn thấy phía trước có một người nằm trên mặt đất cách chỗ này không tới ba mươi mét.
"Cha, nương, có người?"
Nàng bảo Trâu rừng vương ngừng lại, sau đó cùng mấy người Kim mẫu nói một tiếng.
Kim mẫu đám người nghe vậy xốc màn xe lên nhô đầu ra, thấy có người đang nằm phía trước cách đó không xa, Kim mẫu gan dạ nhất, nhanh hơn một bước nhảy xuống xe ngựa đi qua xem xét.
Kim Dục thấy vậy cũng nhảy xuống xe đi theo phía sau Kim mẫu. Cùng lúc đó, Lương Nguyên cũng dừng lại xe ngựa, xuống xe đi tới.
Bạch hồ linh hoạt đi theo bên người Kim Dục, chờ đến lúc sắp tới gần người kia, nó liền chạy nhanh lên trước Kim Dục với Kim mẫu nhảy lên thân thể người đó, lấy chân tát mặt hắn mấy cái.
Người nọ không phản ứng.
Bạch hồ lập tức nhìn về phía Kim Dục: "Pi pi!"
Điềm nhân, người này đã chết rồi, không cần phải để ý tới hắn, cứ để cho trâu rừng ngốc trực tiếp kéo xe đi qua là được.
Kim Dục không có nghe hiểu lời bạch hồ nói, mà dù có nghe hiểu thì cũng sẽ không quan tâm.
Nhìn bộ dạng của người nằm trên mặt đất thì có lẽ đây là một thiếu niên khoảng 11,12 tuổi, quần áo trên người hắn tuy rằng dính bùn đất nhìn rất dơ, nhưng phẩm chất lại là tơ lụa quý giá. Trên mặt dơ bẩn, trên đùi có miệng vết thương do đao gây ra, máu ở xung quanh miệng vết thương đã khô, phía sau còn có một cái vết máu thật dài, chắc hẳn là đã hôn mê ở chỗ này có một đoạn thời gian.
Kim Dục nhíu nhíu mày, thiếu niên này không phải là con cái nhà bình thường, nhìn dáng vẻ còn giống như là đang bị người khác đuổi giết.
Kim mẫu đang chuẩn bị duỗi tay đi thăm dò hơi thở của thiếu niên, thì Lương Nguyên liền bước nhanh tới cản bà lại: "Để ta."
Hắn nhìn người trên mặt đất, vẻ mặt có chút phức tạp, phảng phất giống như được gặp lại người thân đã xa cách nhiều năm.
Lương Nguyên khom người nâng thiếu niên dậy, dò xét hơi thở của cậu sau đó bắt mạch:
"Hắn chưa chết, chỉ là do mất máu quá nhiều nên ngất đi thôi."
Nhìn thấy Lương Nguyên lại có thể biết bắt mạch, Kim mẫu cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng cũng không có hỏi nhiều.
Lúc này Kim phụ với Đinh Đạt đi tới, nhìn thấy thiếu niên, Kim phụ cau chặt mày:
"Này vẫn là một đứa nhỏ nha! Chúng ta cứu hay là không cứu đây?"
Ông chỉ vào miệng vết thương nằm trên đùi phải của thiếu niên nói:
"Vết thương của đứa nhỏ này nhìn sơ qua chính là do đao gây ra, ăn mặc lại còn quý giá như vậy, chúng ta cứu nó có thể gặp được phiền phức hay không?"
Kim mẫu kéo ông ra: "Cái gì mà phiền phức? Chẵng lẽ bởi vì sợ phiền phức mà ông liền có thể thấy chết không cứu sao? Dương Đà sơn đều đã đi qua mà còn sợ phiền phức như vậy, người đều đã gặp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền