Chương 92:
Đám người Kim Dục đánh xe chạy một lúc lâu, trời sắp tối rồi cũng không thấy có người đuổi theo phía sau, trên đường cũng không gặp được người nào. Thấy phía trước cách đó không xa có một khối đất bằng, bên cạnh còn có một cái sườn núi nhỏ để che chắn, mọi người đều mệt mỏi nên liền dừng lại nghỉ ngơi.
Cùng lúc ấy, Lương Nguyên đang trị thương cho một thiếu niên bị thương ở đùi. Miệng vết thương vừa dài vừa sâu, máu chảy đầm đìa. Lương Nguyên liền đơn giản xé một cái ống quần của cậu xuống để trị thương, thủ pháp rất là quen thuộc.
Lương Hoành và Đinh Đạt ở bên cạnh phụ trách đưa dược với băng gạc đều xem rất chăm chú.
"Hoành ca, vết thương do đao chém nghiêm trọng như vậy mà Lương Nguyên đều có thể trị, thủ pháp lại còn nhanh nhẹn lợi hại hơn so với đại phu ở trấn trên, rốt cuộc thì hắn học được ở đâu vậy?"
Đinh Đạt khen nói. Lúc còn ở trong núi, bọn họ tuy rằng cũng có bị thương, nhưng vết thương đó cùng với vết thương do đao chém là không giống nhau, phương pháp xử lý cũng đơn giản hơn nhiều so với vết đao. Vết thương trên đùi thiếu niên này đáng sợ như thế, nếu đổi lại là bọn họ làm khẳng định sẽ không được, nhưng Lương Nguyên lại xử lý rất tốt, thành thạo đến mức giống như một vị lão đại phu có kinh nghiệm đầy người.
Tròng mắt Lương Hoành khẽ động nói:
"Nhi tử ta có một vị đồng học, trong nhà là mở y quán, nó đi theo người nọ đi tới y quán vài lần, nhìn thấy phụ thân người nọ dùng thủ pháp đặc thù băng bó miệng vết thương cho người ta, nó liền nhớ kỹ sau đó trở về tự mình nghiên cứu. Sau lại nó học được đi săn, mỗi lần vào núi đều có thể bị thương, những vết thương đó đều là do nó tự mình băng bó, thời gian dài, số lần nhiều, liền quen tay hay việc."
Ông nói thì đơn giản, nhưng Đinh Đạt lại nghe ra được gian khổ trong đó:
"Lương Nguyên nhà ông thật là một hài tử tài giỏi."
Đáy lòng Lương Hoành thực hụt hẫng, thủ pháp băng bó miệng vết thương của con ông so với trước kia thuần thục hơn rất nhiều, cho nên ở đời trước nó rốt cuộc đã trải qua những chuyện gì? Phải chịu bao nhiêu khổ cực? Mới có thể tiến bộ lớn như vậy. Còn có lúc đào thảo dược ở trong núi, nhi tử ông đối với những dược liệu đó cũng cực kì quen thuộc, nói đều là do nhớ kỹ lời của Tống thần y, nhưng ông lại là một chút cũng không tin, tuy rằng trí nhớ của nhi tử ông rất tốt, nhưng cũng không đến trình độ chỉ cần nghe qua là không quên được.
Lương Hoành nhìn nhìn cái chân gãy của mình, trong lòng vô cùng áy náy, ông hít thở sâu một hơi, cố gắng làm cho mình đừng suy nghĩ nhiều.
Rửa sạch sẽ miệng vết thương của thiếu niên xong, Lương Nguyên nhận lấy dược mà Lương Hoành đưa qua, mở giấy gói ra đem thuốc bột đổ vào trên miệng vết thương của thiếu niên.
"A!" Thiếu niên bị đau nên tỉnh lại, khắp người đổ mồ hôi lạnh.
Lương Nguyên dùng một bàn tay đè cậu lại:
"Đừng cử động, ta đang bôi thuốc cho ngươi."
Thiếu niên đau đến mức cả người run rẩy, giọng nói khàn khàn:
"Ngươi... ngươi là ai?"
Lương Nguyên thanh âm không chút dao động:
"Chúng ta là ân nhân cứu mạng của ngươi."
Nói xong hắn nhận lấy băng gạt trong tay Đinh Đạt để băng bó, thiếu niên lại đau đến mức la lên thảm thiết.
"A!!!"
Thấy thiếu niên đau đớn như thế, Lương Hoành không đành lòng, tùy ý cầm một miếng vải nhét vào trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền