Chương 93:
Cuối mùa thu gió đêm hơi lạnh.
Mọi người đắp một cái bếp bằng đá để nấu mì ống ăn, mùi thơm bay tới trong xe ngựa, làm cho thiếu niên đang nghỉ ngơi ở bên trong thèm tỉnh.
Cậu vừa mở mắt ra liền nhìn thấy mình đang ngủ ở trong xe ngựa, dưới thân lót đệm mềm, trên người đắp một cái chăn vải thô, bên cạnh bày đủ thứ linh tinh, bên ngoài xe ngựa còn truyền đến tiếng cười nói vui vẻ.
"Ục ục!" Bụng thiếu niên kêu lên ầm ầm.
"Đói quá!" Thiếu niên nhăn chặt mày, nghĩ nghĩ liền hướng về phía người bên ngoài hô một tiếng:
"Các vị ân nhân cứu mạng, ta đói bụng quá, có thể hay không xin các ngươi cho ta một chút đồ ăn?"
Cùng lúc ấy, mùi thối bay tới chỗ đám người Kim Dục bên này. Kim phụ nâng mắt nhìn thoáng qua Trâu rừng vương đang ở bên kia:
"Tráng Tráng lại ị, quá lãng phí, này nếu là ở lúc trước có ruộng để gieo trồng, ta nhất định phải lấy cái xẻng với túi đi theo phía sau nó hốt phân."
Kim Dục: "..." Đúng vậy nha, phân trâu chính là phân bón hữu cơ thuần thiên nhiên.
Đám người Kim Dục nghe được âm thanh của thiếu niên thì quay đầu nhìn lại, thấy thiếu niên đã tỉnh, tất cả đều nở nụ cười.
"Tiểu công tử, rốt cuộc thì cậu cũng tỉnh, nếu lại không tỉnh thì tất cả đồ vật đều đã ăn xong rồi."
Thấy Lương Nguyên muốn đứng dậy, Kim mẫu liền ngăn lại để hắn tiếp tục ăn, còn bà thì cầm lấy chén gỗ với một đôi đũa, múc một chén mì ống đưa qua cho thiếu niên.
"Đói bụng rồi đúng không, tới ăn một chút đi."
Kim mẫu đưa chén mì ống qua.
Thiếu niên nhận lấy còn rất lễ phép cảm ơn:
"Cảm ơn đại ca ca."
Kim mẫu đen mặt:
"Kêu đại ca ca cái gì, kêu thẩm."
Thiếu niên: "A?"
Kim Dục lúc này đi tới:
"Tiểu công tử, bà ấy là nương của ta, là nữ nhân nha."
Thiếu niên lúc này mới phản ứng lại, xấu hổ giật giật khóe miệng, vội vàng xin lỗi.
Thấy cậu ấy nhỏ tuổi lại còn lễ phép như vậy, Kim mẫu liền xua tay nói:
"Thôi quên đi, thẩm không trách ngươi, phải trách ta quá giống nam tử hán!"
Kim Dục kéo tay bà:
"Nương là tốt nhất."
Thiếu niên bưng chén nói:
"Ta bảo đảm về sau nhất định sẽ không nhìn lầm nữa."
Kim mẫu:
"Ừm ừm, thôi đừng nói nữa, mau ăn nhanh đi."
"Vâng." Thiếu niên đáp lại sau đó bắt đầu ăn mì ống, trong mì ống còn có một chút dầu với rau dại, hương vị vô cùng thuần túy, chỉ mới ăn được một miếng mà đã khiến thiếu niên khen không dứt miệng.
"Ăn quá ngon! Đây là mì ống ngon nhất là ta từng ăn qua."
"Ăn ngon thì cậu ăn nhiều một chút."
Kim Dục cười nói.
Thiếu niên dùng sức gật đầu, sau đó lại tiếp tục ăn mì ống, một chốc liền phát ra âm thanh xì xụp xì xụp.
Một chén mì ống rất nhanh đã được ăn xong đến nước canh cũng không còn dư lại, thiếu niên lúc này mới cảm thấy thoải mái, cậu đưa chén lại cho hai người Kim Dục xong liền chắp tay lại nói với hai người:
"Tại hạ họ Thành tên Thiên Long, cảm ơn các ngươi hôm nay đã cứu giúp."
Lương Nguyên đang đi theo đám người Kim phụ tới nghe vậy liền nhướng mày, tiểu tử thúi cũng thật lười biếng, đảo ngược tên lại liền thành tên giả?
Kim phụ hỏi Thành Thiên Long:
"Thành tiểu công tử, tại sao ngươi lại bị thương nặng như vậy? Nhà ngươi ở đâu? Nếu không thì cứ nói cho bọn ta, để bọn ta đưa ngươi về nhà."
"Nhà tại hạ ở tại Giang thành, ở..."
Thành Thiên Long cứ do dự mãi, cuối cùng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền