ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 5 - Chương 90

Rõ ràng cùng nằm ở Ninh Thị, cùng một nhóm người quản lý, nhưng sự chênh lệch vật giá khiến Tần Tiểu Vi có cảm giác như mình sang một đất nước khác. Cô nhỏ giọng than với Lục Trú:

"Thịt ở đây đúng là quá đắt đỏ rồi!"

Lục Trú nghiêng đầu, nói nhỏ:

"Thuốc còn đắt hơn! Có loại thuốc cứu mạng đã ngừng sản xuất, một lọ có thể đổi được mấy cái nhẫn vàng..."

Tần Tiểu Vi:

"Thật là quá đáng!"

Cô mới biết ở đây, bệnh nhân đi khám phải tự mang thuốc và dụng cụ y tế. Bệnh viện không có tồn kho. Nhưng vì là bệnh viện công, nếu bệnh nhân tự mang thuốc đến, nhiều vết thương nhỏ bác sĩ xử lý sẽ không tính phí.

Dạo trước giúp đội xe chuẩn bị vật tư, Tần Tiểu Vi cũng biết đại khái những linh kiện nào cần, thêm vào đó Lục Trú vừa lái xe vừa sửa được xe, hai người nhanh chóng chọn được một đống lớn, còn hẹn nhân viên gửi hàng tận nơi. Nhờ Lục Trú đưa giấy chứng nhận công việc, nhân viên thậm chí không cần đặt cọc, chẳng hề lo họ quỵt hàng.

Tần Tiểu Vi:

"Tôi thấy giấy chứng nhận của cậu ở đây dùng được ghê, trước thì ở miễn phí nhà khách, giờ lại có thể..."

Đứa nhỏ mặc đồ bẩn thỉu, áo bông rách thủng lỗ, lộ ra lớp bông bên trong đen xám bẩn thỉu, mặt nứt nẻ vì lạnh, tóc rối bù, Tần Tiểu Vi nhất thời chẳng nhận ra là trai hay gái.

Chưa nói hết câu, đã thấy Lục Trú lao ra, ấn một đứa trẻ xuống đất, rồi cạy mạnh chiếc điện thoại từ tay nó.

"Thả tôi ra!"

Đứa bé vùng vẫy dữ dội, còn định há miệng cắn tay Lục Trú. Lục Trú không nương tay, "rắc rắc" hai tiếng, trật khớp hàm của nó, lại nhanh chóng trói chặt hai cánh tay. Sau đó, anh xách cổ áo nó, quay lại hội chợ, giao cho bảo vệ.

Đứa nhỏ không chịu yên, dọc đường liên tục dùng đôi chân ngắn đạp Lục Trú, tiếc là chân quá ngắn, Lục Trú chỉ cần giơ cao tay một chút là nó không với tới, cuối cùng chẳng để lại nổi dấu giày nào trên người anh. Có lẽ vì túi áo bị dao lam rạch rách, Lục Trú lúc quay lại mặt vẫn còn hơi khó chịu.

Lục Trú bất mãn:

"Tần Tiểu Vi, tôi mới là nạn nhân, bình thường phải quan tâm xem tôi có bị thương không chứ..."

Tần Tiểu Vi trợn mắt:

"Với cái dáng điệu tháo khớp hàm gọn gàng đó, cậu mà bị thương thì mới lạ!"

Tần Tiểu Vi:

"Đứa bé đó sẽ vào tù sao? Ở đây có trại giáo dưỡng không?"

Lục Trú: "..."

Tần Tiểu Vi: "..."

Hai người đang nói chuyện thì nghe xa xa có tiếng hét, Tần Tiểu Vi nghe mọi người bàn tán mới biết có tảng xi măng lớn từ tòa nhà nứt rơi xuống, đúng lúc đập trúng người qua đường, khiến đầu vỡ toác ngay tại chỗ.

Tần Tiểu Vi:

"Sao họ không gọi 120? Cứ để anh ta nằm đó sao?"

Sau một trận hỗn loạn, người đi đường né khỏi tòa nhà nguy hiểm đó, tiếp tục đi tiếp. Còn kẻ xui xẻo kia... nằm trên đất, hấp hối, miệng không ngừng cầu cứu, nhưng chẳng ai quan tâm.

Cô lấy điện thoại, gọi đến bệnh viện. Y tá nghe tình hình xong lại hỏi cô có thể tự chuẩn bị thuốc men, kim tiêm, chỉ khâu, ống truyền dịch không.

Tần Tiểu Vi: !!!

Khoảnh khắc đó, Tần Tiểu Vi hiểu rõ hơn câu nói trên mạng rằng:

"Nam Hồ và Giang An là 2 thành phố ngầm con ghẻ."

Cô phân vân một hồi, rồi vẫn đồng ý cung cấp dụng cụ y tế, để họ cử xe cứu thương tới. Nhưng đáng tiếc, dù cô muốn cứu cũng vẫn bất lực, có lẽ trúng chỗ chí mạng nên người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip