Quyển 5 - Chương 91
Vừa về đến nhà, điện thoại Tần Tiểu Vi đã hiện mấy tin nhắn.
[Tiêu Lâm Lâm: Đội xe chúng tớ đến Tùng Thành rồi, ở đây thành phố ngầm vẫn còn người, tớ nghe được tin siêu lớn!]
[Phạm Cẩn: Nói nhanh đi!]
[Phạm Cẩn: mèo hóng chuyện. jpg]
[Tiêu Lâm Lâm: Nghe nói phía Nam không hề bị ném bom hạt nhân, chỉ lúc đầu có một thị trấn bị oanh tạc, nhưng ta cũng trả đũa lại rồi... Trước nói bên đó bị ném hạt nhân có phóng xạ gì đó, toàn là tin giả!]
[Phạm Cẩn: Hả? Nhưng tớ tận tai nghe nhóm tị nạn trước đó bảo họ từ Tư Thành đến, Hồ Thành bên cạnh bị kẻ địch ném hạt nhân, cả thành phố đều bị san phẳng... ]
[Tiêu Lâm Lâm: Tin của tớ là từ chính miệng người Hồ Thành kể. Họ mới đến cách đây một tuần, nói ngày nào cũng có máy bay ném bom trên đầu. Họ sợ máy bay ném sập cửa ra vào thành phố ngầm, bị kẹt trong đó không ra được, nên lén chạy, thực tế bên đó chẳng ai chết vì phóng xạ hạt nhân cả... ]
[Phạm Cẩn: Haiz, chính quyền chẳng ra tin tức chính thức, giờ tớ cũng rối, chẳng biết tin ai mới đúng!]
Tần Tiểu Vi nghĩ bụng: Không phải Ninh Thị không đưa tin, mà là quá xa, họ cũng chẳng biết tình hình chiến sự thế nào...
[Tần Tiểu Vi: Lâm Lâm, đội hôm nay vẫn ổn chứ?]
[Tiêu Lâm Lâm: Ổn, chỉ là đi được một đoạn lại phải dừng dọn tuyết! Lạnh quá trời!]
[Tần Tiểu Vi: Trong đội không ai ốm chứ?]
[Tiêu Lâm Lâm: Chưa, quân đội ngày nào cũng phát canh gừng chống lạnh, bọn tớ cũng tự nấu khá nhiều. ]
[Tiêu Lâm Lâm: Không nói nữa, điện thoại sắp tắt vì lạnh rồi, nói sau nhé. ]
Thấy Lâm Lâm bên đó tạm ổn, Tần Tiểu Vi cũng yên lòng.
Tần Tiểu Vi: Sao nghe câu này cứ thấy kỳ kỳ ta?
Sau đó, Tần Tiểu Vi thấy cốp xe trống, còn tiện tay ném ít khoai tây, cải bắp vào, định mang về cho nhân viên. Ở nhà nghỉ ngơi một lúc, sưởi ấm xong, cô mang rau về phòng tập, cho nhân viên tự chia.
Trưa hôm sau, Phạm Cẩn tranh thủ giờ nghỉ trưa chạy đến phòng gym tìm Tần Tiểu Vi ăn cơm cùng nhau. Tần Tiểu Vi vươn cổ nhìn hộp cơm của cô ấy, một hộp toàn gạo khoai tây với gạo, nước hơi nhiều, nhìn nửa khô nửa nhão.
Phạm Cẩn vốn là kẻ háu ăn, sao chịu nổi cảnh này, vì cái miệng của mình, cô hay đến tìm Tần Tiểu Vi ăn ké, còn "trộm" nấm mà bố mang về, đưa cho Tần Tiểu Vi chế biến giúp.
Trong nhà xưa nay vẫn do bố Phạm nấu nướng, Phạm Cẩn bình thường chỉ phụ một chút, cô ấy nhiều nhất cũng chỉ bỏ nguyên liệu vào nồi nấu canh, còn nêm bao nhiêu muối, bột ngọt thì phải nhờ người khác canh chừng. Từ khi mẹ Phạm gia nhập đội xe, bố Phạm bỗng dưng mất hứng nấu ăn, ngày nào cũng qua loa, hoặc là luộc bắp hoặc là luộc khoai. Trước đây khi luộc khoai gạo, ông ấy còn làm ít sốt thịt nấm để Phạm Cẩn trộn cơm, giờ thì chỉ lấy dưa muối ăn qua bữa, thỉnh thoảng còn bắt cô gặm bánh năng lượng. Bảo cô ấy tự nấu cơm, mùi vị hoàn toàn phó mặc cho ông trời...
Chiều tối, cô nhận điện thoại của Lục Trú, nói người Nam Hồ đưa hàng đến. Tần Tiểu Vi ra cửa lấy, dùng nửa con heo thanh toán đống linh kiện sáng nay.
Sau đó, hai người lại ra ngoài một vòng, Tần Tiểu Vi cho hết linh kiện vào không gian.
Tần Tiểu Vi: "Tôi thấy con heo nái kia có vẻ lại mang thai rồi, có nên nhờ bác sĩ Đường xem không? Với lại, mấy con heo lần trước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền