ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 6 - Chương 11

Trước đó Tần Tiểu Vi từng nghe Lục Trú nói, sau khi đợt rét kết thúc chừng 2 tháng, Ninh Thị bắt đầu gặp nạn chuột. Khi ấy những người sống sót đã cạn kiệt đạn dược và lương thực, đến cỏ dại vỏ cây cũng khó tìm, nhìn thấy lũ chuột thì mắt sáng lên.

Họ không nghĩ đó là nạn chuột, mà coi chúng như nguồn lương thực dự trữ.

Có kẻ không tìm được nhiên liệu, thậm chí còn lột da chuột rồi ăn sống...

Nhưng ai có chút kiến thức cũng biết chuột rất bẩn, mang nhiều virus và vi khuẩn.

Những con này cũng không ngoại lệ. Có người vượt qua hai năm băng giá khắc nghiệt, cuối cùng lại chết vì một miếng thịt chuột...

Nhìn hành lý ngâm trong nước, có thể đoán bọn họ đến Ninh Thị trước khi hạ nhiệt, nhưng vì lý do nào đó không tìm đến đại đội trong thành phố hay cầu cứu nhân viên chính quyền, mà ở lì tại trung tâm du khách hẻo lánh này, cuối cùng bị cái lạnh bất ngờ tước đi mạng sống.

Một loạt bóng đen từ trung tâm nghỉ ngơi của du khách lao ra, Tần Tiểu Vi cúi xuống nhìn, lập tức cau mày: một bầy chuột lông đen từ trong xông ra ngoài.

Chúng chẳng hề sợ người, đi ngang qua thuyền kayak còn định cắn vài phát.

Tần Tiểu Vi thề rằng cô chưa từng thấy chuột nào to đến thế!

Tần Tiểu Vi vừa đuổi chuột vừa đáp:

"Mấy con này ghê gớm thật, chẳng sợ người. Không đánh đau thì chúng không đi đâu..."

"Tiểu Tần, nhẹ tay chút! Thuyền của tôi sắp bị cô đánh lật rồi!"

Một cảnh sát quát.

Lục Trú cũng ngừng tay, hướng vào trong gọi:

"Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Má nó, trong này còn có cả ổ chuột! Nhiều thi thể bị gặm rồi!"

Người trong nhà lớn tiếng đáp.

Tần Tiểu Vi và Lục Trú nhìn nhau, vẻ mặt đều trở nên nghiêm trọng.

Dù xác bị gặm nát đến biến dạng, họ cũng không còn non nớt đến mức nôn mửa như trước.

Xử lý xong hai con chuột chết, mọi người tiếp tục công việc.

Bây giờ xác bên ngoài đều cứng đờ, vẫn giữ nguyên tư thế lúc chết. Tần Tiểu Vi từng nghe Phạm Cẩn than phiền rằng nhiều xác tạo dáng quá kỳ quặc, kéo khóa túi không được, có lúc họ phải bẻ gãy xương người chết mới kéo được...

Có xác tư thế rất kỳ lạ, họ phải tốn nhiều sức mới cho vào túi vải liệm được, rồi lần lượt chở ra gò đất cao ngoài vườn Lạp Mai chưa bị ngập.

Một cảnh sát đáp:

"Đợi kiểm tra xong hết thì chúng ta lại chạy chuyến nữa, chở bao ra tận cao tốc ngoài huyện, sau này tình hình khá hơn thì lái xe tới lấy. Haiz, mực nước thế này thật phiền!"

Bận rộn một hồi, bầy chuột mới tản đi. Tần Tiểu Vi thở phào, quay lại thì thấy trên thuyền có hai con chó, miệng đều ngậm chuột lớn, còn vẫy đuôi về phía cô!

Lục Trú không quá kích động, nhưng cũng bảo con labrador nhả chuột ra, dặn không được ăn bậy.

Cô suýt hét toáng lên, vội vã gỡ miệng Trăng Non, cuống quýt:

"Trăng Non, bẩn lắm! Nhả ra mau!"

Bộ dạng như chờ được khen thưởng.

Giờ thấy nó ngậm chuột, cô có cảm giác y như con gái cưng nhà mình chui vào thùng rác bới đồ ăn, sụp đổ hoàn toàn.

Với Trăng Non, cô đã xem nó như nuôi con gái cưng.

Ngày thường ăn mặc đều được cô chăm lo hết mức. Cô còn hay đặt may quần áo mới cho nó, cái gối ôm hình táo mà nó thích bị rách, cô khâu lại rồi còn đặt thêm vài cái giống hệt để thay phiên cho nó chơi...

Con nhỏ chỉ bằng nửa bàn tay cô, con to còn lớn hơn mèo con hai ba tháng tuổi.

Cô và

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip