Quyển 6 - Chương 12
Tần Tiểu Vi: ... Hôm nay cô đi chỉ định ghé lại chung cư xem sao thôi.
Sáng ra đi vội, Tần Tiểu Vi không chuẩn bị nhiều, định lấy bánh mì trong balo thì thấy Lục Trú mở một thùng nhựa, lấy tấm khăn trải bàn kẻ đỏ trắng ra trải giữa hai người, rồi xếp chồng hộp cơm trưa.
"Bộ trưởng Lục, cậu đi picnic à?"
Cô còn chưa kịp hỏi, cảnh sát bên cạnh đã nói.
Nói xong còn nhìn hai người ám muội, người khác cũng trêu:
"Giới trẻ đúng là biết chơi, đi làm việc cũng không quên hẹn hò."
Dù rất rõ mục đích ra ngoài hôm nay, nhưng bị chọc ghẹo vậy cô vẫn thấy ngượng.
Lục Trú nhìn lát bánh mì kẹp hoa quả khô, nhướng mày:
"Vị mới à?"
Anh nói tự nhiên, như thể những món này chỉ là bình thường thôi.
Quanh đó còn người, Tần Tiểu Vi không giải thích nhiều, chỉ ậm ừ.
Lục Trú đưa bộ đồ ăn cho Tần Tiểu Vi, ra hiệu cô ăn đi.
Tần Tiểu Vi lấy khăn ướt cồn lau sạch từng ngón tay, mới bắt đầu ăn.
Thấy vậy, Tần Tiểu Vi lo ngay ngáy nó nhảy bổ vào hộp cơm của anh đớp hết mất.
Chủ yếu do ánh mắt mọi người quá nóng, hai người không tiện ăn riêng.
Cuối cùng, bánh và hoa quả họ cũng chẳng ăn được bao nhiêu, phần lớn bị chia cho người khác và hai con chó tham ăn.
Nhìn họ ăn, hai con chó cũng thèm, Trăng Non cào tay Tần Tiểu Vi, Xúc Xích thì vừa sủa vừa chảy dãi nhìn hộp cơm của Lục Trú.
"Đừng nói, Xúc Xích còn được nuôi tốt hơn cảnh khuyển đội đấy. Bộ trưởng Lục, ở nhà chắc cũng có người nấu riêng cho nó chứ nhỉ?"
Nghe nhắc tới
"người giúp việc"
, một cảnh sát vỗ trán:
"Tôi quên mất! Bộ trưởng Lục ở khu nhà giàu, nghe nói còn mấy căn biệt thự..."
Như đoán được, Lục Trú quay đầu nhìn cô, thấy cô trừng mắt, anh không giận, chỉ cười:
"Tần Tiểu Vi trước kia tập cử tạ nên sức cô ấy còn hơn tôi cơ."
Tần Tiểu Vi không phục. Rõ ràng cô cũng góp sức, sao công lao lại về Lục Trú hết chứ? Nếu đấu tay đôi thì chắc gì anh đã thắng cô!
"Bộ trưởng Lục, cậu khỏe thật! 2 người chèo mà không thua 3 người, dọc đường chẳng tụt lại chút nào..."
Người khác phụ họa:
"Đúng đó! Cao thêm thì ta đi thuyền lớn, thấp bớt thì xe vào tận nơi, còn kiểu này... chẳng biết xoay sao!"
Tần Tiểu Vi cũng thấy rõ cái khổ của nước nửa vời.
Nhiều đoạn họ không chèo thuyền được, phải khiêng thuyền hơi và đồ đi bộ. Trong tình hình này, 11 người vác 24 thi thể về thành phố... quá khó khăn.
Tần Tiểu Vi không phản đối, lặng lẽ chèo theo hướng mọi người chỉ.
Nhanh chóng tới trưa, họ tìm chỗ an toàn neo thuyền, ăn cơm.
Lục Trú không chuẩn bị món nước, toàn là đồ ăn vặt gọn miệng, thêm một hộp việt quất và dâu rửa sạch.
"Giờ ăn cũng hơn anh. Anh xem, công thức thức ăn chó của nó còn có thịt, còn ta thì toàn bánh năng lượng, gạo khoai tây, thỉnh thoảng mới được canh thịt một tuần một lần..."
Nói dăm ba câu, chủ đề đã chuyển sang mấy con chó.
Ăn xong, họ nghỉ một chút rồi làm tiếp.
Lục Trú đổi đề tài:
"Sáng lúc tách đội tôi có thấy Lôi Đình, mắt nó hình như có vấn đề, bệnh sao?"
"Bệnh gì chứ, cũng vì nghèo thôi. Huấn luyện viên bảo thiếu dinh dưỡng lâu ngày nên mắt bị biến chứng. Trước đây khẩu phần mỗi ngày mấy chục tệ, ăn còn ngon hơn tôi, sao mà bệnh được?"
Cô vừa định giải thích thì Lục Trú đã nói:
"Người giúp việc ở nhà chuẩn bị, không phải cố ý."
Sau đó họ tiếp tục kiểm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền