ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 979

Nhưng thực ra, Vân Sơ Hoài đã đến nước ngoài từ lâu, trong thời gian ngắn chắc chắn không thể trở lại.

Xích Dạ đã rong ruổi bên ngoài suốt ba năm, gần như đã chứng kiến hết tất cả cảnh tượng của tận thế.

Trái Đất hiện tại đã hoàn toàn thay đổi, không còn dáng vẻ ban đầu. Những nơi Xích Dạ đi qua, cảm giác chẳng khác gì một thế giới xa lạ. Có lẽ đó là dấu hiệu tiến hóa của Trái Đất.

Trong ba năm, họ gần như đã đi khắp toàn cầu, thu thập được vô số tình báo. Giờ là lúc quay trở lại.

Lúc xuất phát, họ đi dọc về phía Nam. Khi trở về, lại men theo hướng Bắc rồi mới xuôi Nam về nước, tiếp tục khám phá nốt những nơi chưa đặt chân đến.

Khi họ đến một khu di tích nằm giữa thảo nguyên rộng lớn, Tịch Lăng bỗng nhiên lên cơn sốt cao không dứt.

Dù Vân Sơ Hoài đã sử dụng dị năng trị liệu, nhiệt độ cơ thể của anh vẫn không hề giảm xuống.

Tại bệnh viện trong không gian, mọi người lo lắng tụ tập quanh bàn phẫu thuật.

Tại sao khi đến mảnh thảo nguyên mênh mông này, anh lại ngã xuống?

Cô ấy biết dù nói gì lúc này cũng vô ích, thế nên chỉ ngồi xuống, cầm bát cháo lên, múc một muỗng đưa tới bên miệng Vân Sơ Hoài.

"Ăn một chút thôi, dù cậu có dị năng trị liệu cũng không thể hành hạ cơ thể mình như vậy. Tịch Lăng chắc chắn sẽ không muốn cậu như thế này."

"Tịch Lăng..."

"Ăn đi."

Cô siết chặt tay Tịch Lăng, áp lên má mình. Một giọt nước mắt không kìm được trượt dài xuống.

"Sơ Hoài, cậu ăn một chút đi mà. Cứ như thế này, còn chưa đợi được Tịch Lăng tỉnh lại, cơ thể cậu đã gục mất rồi."

Hề Tình nói đúng. Cô không thể gục ngã. Nếu gục ngã, cô sẽ không thể tận mắt thấy Tịch Lăng tỉnh lại.

"Tịch Lăng!"

Hề Tình vẫn không ngừng khuyên nhủ:

Vân Sơ Hoài nghiêng đầu né tránh:

"Tôi không muốn ăn."

Ngay cả hệ thống trong không gian cũng không thể chẩn đoán ra rốt cuộc anh đang mắc bệnh gì, các chỉ số đều cho thấy cơ thể không có gì bất thường.

Từ sau khi trùng sinh đến nay, đây là lần đầu tiên Vân Sơ Hoài cảm thấy bản thân bất lực đến thế.

Hề Tình đau lòng, chưa từng thấy Vân Sơ Hoài như vậy.

Vân Sơ Hoài ngồi bên cạnh, không ngừng truyền năng lượng trị liệu cho anh, vẻ mặt đầy lo lắng.

Nếu là người khác, bị thương nặng tới đâu, chỉ cần được cô chữa trị như vậy thì kể cả gãy xương toàn thân cũng có thể phục hồi. Nhưng với Tịch Lăng, cô lại không thể khiến anh tỉnh lại.

Cô gần như bật khóc, nhào tới nắm lấy tay anh, ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn người yêu vẫn đang nằm nhắm mắt trên giường.

Tịch Lăng nằm đó, sắc mặt trắng bệch, mày cau chặt, trán đẫm mồ hôi lạnh.

Hề Tình ngồi bên cạnh thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng khiến cô chịu ăn rồi. Thật mong Tịch Lăng có thể mau chóng tỉnh lại, nhìn thấy bộ dạng này của Sơ Hoài mà thấy xót xa.

Không ai có thể nói cho cô biết, rốt cuộc Tịch Lăng đã xảy ra chuyện gì.

Dù có thể dùng dị năng trị liệu để điều chỉnh thể trạng, nhưng vẻ mệt mỏi trong mắt cô là không thể che giấu.

"Sơ Hoài, nghỉ một lát đi, ăn chút gì đó đã. Cậu đã ba ngày không chợp mắt rồi."

Vân Sơ Hoài không kìm được nữa, gục xuống giường bật khóc.

Hề Tình bưng một bát cháo đi tới.

Nhưng anh không hề có dấu hiệu tỉnh lại, chỉ có ngón tay là khẽ động từng nhịp.

Vân Sơ Hoài vốn tưởng rằng Tịch Lăng là do chạm phải

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip