ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 980

"I, n, s, r, u, i, n... Những ký tự này có ý nghĩa gì vậy?"

Cô ấy không kìm được lên tiếng hỏi.

Vân Sơ Hoài nói:

"Là 'ruins', đây là mật mã Morse. Tịch Lăng đang dùng mã Morse để truyền tin cho tôi."

Hề Tình chợt hiểu ra:

"Ruins, di tích? Ý là Tịch Lăng muốn chúng ta đến chỗ di tích bên ngoài..."

Còn chưa nói hết câu, cả hai người đã rời khỏi không gian của Vân Sơ Hoài, quay trở lại thảo nguyên.

Cánh đồng dưới chân họ đã bị Xích Dạ cày xới đến không ra hình dáng gì nữa. Không ít thành viên Xích Dạ vẫn đang đào bới khắp nơi, dốc sức tìm ra nguyên nhân khiến thủ lĩnh ngất xỉu.

Không chỉ Vân Sơ Hoài, ba ngày qua mọi người đều không nghỉ ngơi hay ăn uống gì mấy, ai nấy đều rất mệt mỏi.

"Tốt quá rồi, anh không sao, thật sự tốt quá rồi."

Những đoạn ký ức rời rạc ấy bắt đầu xuất hiện trong đầu anh sau khi họ đến cánh đồng này, khiến đầu anh đau như búa bổ rồi ngất đi.

"Sơ Hoài."

Tiếng nói yếu ớt vang lên từ lồng ngực.

Thật là... Lại để Sơ Hoài lo đến thế.

"Ừ, anh không sao..."

"Ừ, tỉnh rồi, khiến mọi người lo lắng rồi."

"Bọn tôi không tính là gì, nhưng chị dâu thì luôn ở bên anh, không ăn không ngủ, ba ngày liền không chợp mắt đấy."

Anh chỉ về một hướng.

"Lão đại, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi?"

Đỗ Hạo đang lái xe ngoảnh đầu lại reo lên.

Càng đến gần di tích, cơ thể anh càng hồi phục. Cuối cùng, anh có thể mở mắt, cất tiếng nói.

Hề Tình lớn tiếng giải thích:

Vị trí của di tích cách nơi Tịch Lăng ngất xỉu khá xa, vì thế ban đầu Vân Sơ Hoài không liên hệ hai chuyện này lại với nhau, mà người Xích Dạ cũng chưa đào đến khu vực đó.

Tịch Lăng không thể an ủi Sơ Hoài, đành tạm thời xử lý những ký ức rời rạc vừa mới xuất hiện trong đầu.

"Bây giờ chúng ta đến di tích. Việc thủ lĩnh ngất có thể có liên quan đến nơi đó."

Mọi người tuy chưa rõ đầu đuôi, nhưng lập tức theo sau.

Người Xích Dạ vây quanh đi theo.

Thấy Vân Sơ Hoài và Hề Tình dìu Tịch Lăng từ không gian bước ra, mọi người vội vàng xúm lại.

"Em vất vả rồi. Nhưng dù thế nào cũng phải giữ gìn sức khỏe. Nếu vì anh mà em gục ngã, dù anh có tỉnh lại cũng không thể tha thứ cho bản thân."

Mọi người lên xe, chỉ mất năm phút đã tới nơi.

Anh dựa vào người Vân Sơ Hoài, mí mắt khẽ động, nhưng quá yếu nên vẫn chưa thể mở mắt, chỉ có thể cảm nhận vòng tay quen thuộc đang run lên vì lo lắng.

Đó là một khu di tích cổ xưa không rõ được dựng từ bao giờ, đứng sừng sững giữa thảo nguyên. Dáng vẻ ngày trước đã không còn dấu vết, chỉ còn lại những bức tường đổ nát, loang lổ thời gian.

"Lão đại, rốt cuộc anh bị sao vậy? Với cả, tại sao lại đến đây? Nhìn anh cứ như rất quen thuộc với nơi này."

Trên thảo nguyên này không có nhiều thực vật biến dị lớn mọc lên, nên di tích vẫn còn tồn tại được.

Trên đường, Đỗ Hạo không kìm được hỏi:

Tịch Lăng nhẹ nhàng đáp:

"Ừ." Vân Sơ Hoài đáp mạnh mẽ.

Càng đến gần di tích, tinh thần Tịch Lăng càng tốt hơn. Khi vào bên trong, anh đã có thể tự đi với sự dìu đỡ của Vân Sơ Hoài.

"Đi bên kia."

Trên đường đến di tích, Tịch Lăng tỉnh lại.

Vân Sơ Hoài vừa thấy anh tỉnh lại, nước mắt lập tức trào ra. Cô siết chặt tay, ôm lấy Tịch Lăng:

Tịch Lăng nhìn Vân Sơ Hoài đầy xót xa, nhẹ nhàng chạm vào tay cô:

Đỗ Hạo

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip