Chương 986
Đột nhiên cô nghĩ tới điều gì đó, chỉ tay vào bức tranh thứ tư:
"Khoan đã, nếu đây thật sự là một lời tiên tri về thế giới, vậy thì theo tranh này, những người chống lại quái vật cuối cùng đều biến mất... Có nghĩa là chúng ta rồi cũng sẽ..."
Chết hết...
Tuy Vân Sơ Hoài không nói ra, nhưng Tịch Lăng cũng đã nghĩ đến.
Bây giờ, dù là họ hay những người còn lại trong hai căn cứ kia, tất cả đều đang ra sức sinh tồn.
Nếu như kết cục cuối cùng vẫn là diệt vong, thì anh không thể chấp nhận được.
Tịch Lăng cau mày, kiếp trước anh chết trong cô độc, kiếp này anh đã tìm lại được Tiếu Tiếu, có thêm nhiều đồng đội, anh không muốn lặp lại bi kịch ấy lần nữa.
Anh muốn sống thật tốt cùng Vân Sơ Hoài và tất cả mọi người.
Vậy có nghĩa là..."con ma" đó chính là cô?
"Có ma sao?"
"Không rõ."
Nhưng Vân Sơ Hoài nhìn Thợ Săn Số 3 trong tay, bỗng cảm thấy những nét mới trên bức tranh giống như được khắc ra bằng vật này.
Vân Sơ Hoài hỏi.
Càng nghĩ càng rợn người, cô bất giác rùng mình, nổi hết da gà.
Quái vật dù mạnh đến đâu, chỉ cần hỏa lực đủ lớn là có thể tiêu diệt, nhưng ma quỷ kiểu cổ truyền lại miễn nhiễm với mọi tấn công vật lý, dù bản lĩnh cao đến mấy cũng chẳng có ích gì.
Là phải dùng nếp than, móng lừa đen, hay bùa chu sa, kiếm Thất Tinh?
"Không, không cần đâu, em ổn mà. Chúng ta xử lý nốt chuyện ở đây đã. À đúng rồi, Tịch Lăng, anh còn chưa kể về chuyện đảo ngược thời gian."
Cô không sợ xác sống hay quái vật máu me, chỉ sợ những điều huyền bí mang màu sắc tâm linh.
Tịch Lăng lắc đầu:
Tịch Lăng kinh ngạc nhìn vật trong tay, đó là một chiếc Thợ Săn Số 3 đã rỉ sét.
Vật liệu làm nên Thợ Săn Số 3 của cô cực kỳ đắt đỏ, chịu nhiệt và chống ăn mòn rất tốt, thông thường sẽ không bị rỉ sét như thế này.
Hai người so sánh với hình ảnh chụp trước đó nhiều lần, xác định bức tranh này thực sự vừa mới bị thay đổi.
Vân Sơ Hoài cũng vô cùng sửng sốt, cô cầm lấy nó, lật qua lật lại xem xét, nhận ra chất liệu và kiểu dáng giống hệt chiếc cô đang dùng.
"Tại sao Thợ Săn Số 3 của em lại xuất hiện ở đây? Còn bị rỉ sét thế này..."
"À đúng." Tịch Lăng vội nói:
"Trước đây không phải anh đã kể là bọn anh từng tìm đến chỗ này, rồi ở lại đây một thời gian sao? Chính trong thời gian đó, bọn anh phát hiện ra những bức tranh tường này. Ngoài những bức đã giải mã, còn hai bức đối xứng nằm trên trần và dưới đất, em nhìn này..."
Nhưng đúng lúc đó, khóe mắt anh vô tình lướt qua một vật gì đó, liền bước tới bức tường, nhặt nó lên.
Cô lập tức cảm thấy ấm áp hơn nhiều, không chỉ là cơ thể, mà cả trong lòng cũng vậy.
Nhưng chiếc này lại hoen gỉ nghiêm trọng. Nếu không phải do Diệp Tử Vãn làm ra, thì nghĩa là nó đã nằm ở đây rất lâu rồi.
Vân Sơ Hoài ngẩng đầu, nhìn thấy bức tranh thứ tư bất ngờ xuất hiện thêm nhiều đường vạch lộn xộn, che đi một phần tranh cũ, rồi chỗ bị che ấy lại được vẽ lên những căn nhà và hình người nhỏ.
Nhưng sao có thể như vậy được? Cô chưa từng đặt chân đến nơi này.
"Bức trên này là mặt trời, còn dưới đất là mặt trăng, các đường nét kéo dài từ bốn bức tường nối liền hai đầu, chính là tạo thành một pháp trận đảo ngược thời gian."
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tịch Lăng đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền