ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 987

Cô hít sâu một hơi, nói ra một suy đoán táo bạo:

"Tịch Lăng, bộ hài cốt đó, thật ra chính là anh của kiếp trước đúng không?"

Đôi mắt Tịch Lăng mở to, rồi lại cụp xuống, thở dài thật sâu.

"Nghe có vẻ hoang đường, nhưng anh cũng có cảm giác đó. Đặc biệt là quần áo trên bộ hài cốt đó, giống hệt với trang phục trong ký ức kiếp trước của anh. Anh không thể khẳng định người đó là ai."

Vân Sơ Hoài bước đến, đặt tay lên vai anh, nhìn thật sâu vào mắt anh:

"Tịch Lăng, em muốn biết, kiếp trước anh chết như thế nào? Nói cho em biết đi."

Tịch Lăng im lặng rất lâu, rồi mới chậm rãi mở miệng:

"Em đoán đúng rồi, anh chết vì nghi thức quay ngược thời gian đó."

Trong tận thế, có một cái xác nguyên vẹn đã là điều xa xỉ. Đó là ước nguyện cuối cùng của họ.

"Nhưng với tình hình bây giờ, sống cũng chẳng khác gì chết. Hạo Tử, xin lỗi, anh thật sự quá mệt rồi."

"Đừng buồn như thế, biết đâu anh sẽ thành công. Khi thời gian quay ngược, chúng ta vẫn là huynh đệ, anh sẽ dẫn dắt các cậu xây dựng lại quê hương."

Nghe lời an ủi ấy, Đỗ Hạo cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Đỗ Hạo nhìn người thủ lĩnh từng oai phong lẫm liệt, người đã dẫn bọn họ vượt qua bao trận chiến khốc liệt giữa biển xác sống, cứu từng đồng đội bằng máu và sức lực, giờ lại thốt ra một câu: tôi không chịu nổi nữa.

Cảm giác ngày càng mơ hồ theo dòng máu tuôn trào, lúc sắp chết, anh nghĩ đến Tiếu Tiếu, nghĩ rằng nếu thời gian thật sự có thể quay ngược, thì hãy để anh gặp lại Tiếu Tiếu.

Trong cơn mê man, Tịch Lăng nhìn thấy máu mình đã lấp đầy rãnh dưới đất, còn phát ra ánh sáng xanh mờ nhạt. Ngón tay anh ngưng tụ một viên châu màu lam.

Bên ngoài mộ thất, Đỗ Hạo lặng lẽ nhìn ba thành viên Dạ Nhận còn lại lần lượt tự sát trước mặt mình. Anh ta thở dài, thu dọn thi thể của đồng đội, sau đó dùng viên đạn cuối cùng, kết thúc sinh mạng của chính mình.

Tịch Lăng lại nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng lắc đầu:

"Anh không sao nữa rồi. Kiếp trước đã trôi qua rồi. Bây giờ có em bên cạnh, cho dù làm gì anh cũng sẽ không còn cô đơn."

Còn có Trình Gia Ý, cô gái ấy vì muốn tìm anh mà bị lừa lên tường thành. Nếu có thể làm lại, hy vọng cô ta sẽ sống thật tốt...

Phải rồi, bọn họ đã không còn gắng gượng nổi từ lâu rồi. Các thành viên Dạ Nhận đều nhờ vào Tịch Lăng mà sống đến giờ. Giờ thủ lĩnh của họ cũng gục ngã rồi.

Cô vốn không tin cái phương pháp dùng máu làm tế phẩm kia thật sự có thể quay ngược thời gian.

Tịch Lăng mãi mới nói được một câu:

"Tịch Lăng, chúng ta còn chưa biết phương pháp này có thực sự hiệu quả không. Anh phải nghĩ kỹ đi, phải hiến máu đấy, sẽ chết đấy."

Lúc nãy cô đã nhìn thấy rõ ràng, trên ghế đá có rãnh máu, máu người phải chảy vào khe nứt dưới đất. Nếu muốn đổ đầy, chắc chắn sẽ mất máu đến chết.

Tại sao Tịch Lăng lại tin vào một thứ mê tín như vậy? Cô không tin anh là kiểu người mê tín. Việc chảy máu liên tục chắc chắn rất đau đớn.

"Vậy chúng ta mãi mãi không rời xa nhau."

"Tại sao?" Vân Sơ Hoài nhíu mày.

Nghe xong lời tự thuật cuối cùng của Tịch Lăng, Vân Sơ Hoài ôm chặt lấy anh, đau lòng không thôi. Là người sống sót cuối cùng, Tịch Lăng đã gánh vác quá nhiều. Anh rốt cuộc đã phải trải qua những gì mới có thể lựa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip