ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 988

Vân Sơ Hoài nói:

"Vậy tức là, trận pháp quay ngược thời gian đó có khả năng là thật? Việc chúng ta sống lại, là nhờ anh đã kích hoạt nó?"

Tịch Lăng khẽ cười:

"Có thể là vậy."

"Chà... Nếu đúng thật thì quá phi lý rồi. Trận pháp đó rốt cuộc là ai tạo ra? Hoàn toàn vượt ngoài phạm vi của con người luôn ấy."

Vân Sơ Hoài hít sâu một hơi, không khỏi kinh ngạc.

Sau đó cô chợt giật mình:

"Ơ không đúng! Trận pháp là do anh khởi động, vậy tại sao bây giờ anh mới khôi phục ký ức, còn em lại sớm tỉnh ngộ từ trước tận thế cơ mà? Theo lý thì người khởi động trận pháp như anh phải là người đầu tiên nhớ lại mới đúng chứ?"

Tịch Lăng lắc đầu:

"Anh cũng không biết. Ký ức của anh chỉ khôi phục khi chạm vào viên châu được ngưng tụ từ máu của chính mình. Nếu không phải chúng ta đến nơi này, thì sự thật này có lẽ mãi mãi không ai biết."

Vân Sơ Hoài thở dài:

"Thôi kệ, không nghĩ nữa. Dù sao bọn mình cũng đã nhớ lại rồi."

"Ừ, đúng rồi. Phải sống tốt đời này mới đúng. Những chuyện kiếp trước, cứ để nó qua đi."

"Chính xác, mặc kệ nó."

"Vâng, không gian này vì sự có mặt của hai người mà trở nên bất ổn. Tại đây, thỉnh thoảng sẽ đan xen các dòng thời gian khác nhau."

Rốt cuộc tất cả cũng chỉ là phỏng đoán chủ quan, có cái hợp lý, có cái lại chẳng giải thích được.

Vân Sơ Hoài phàn nàn:

"Sao lâu vậy mới trả lời, tôi còn tưởng cậu không ra nổi nữa đấy."

"Báo cáo ký chủ, chỉ cần cô gọi tôi, dù ở đâu tôi cũng sẽ xuất hiện. Vừa nãy do không gian này rối loạn thời không, nên tôi mới không kịp phản hồi."

Đúng lúc cô còn đang bối rối, chợt nhớ đến không gian của mình, nơi đó còn gắn cả hệ thống. Cô nghĩ có lẽ nó biết gì đó, bèn gọi: "Bánh Đậu."

Vân Sơ Hoài cũng dần hiểu ra. Tại sao Tịch Lăng có thể nhìn thấy thi thể của mình ở kiếp trước, tại sao bức họa lại thay đổi, tất cả đều có lời giải thích.

Vân Sơ Hoài lại lấy ra một chiếc Thợ Săn Số 3:

"Gấp gì chứ?"

Tịch Lăng nhìn liền hiểu ý. Nếu bức họa là lời tiên tri, thì bức tranh gốc hẳn là kết cục của kiếp trước.

Vân Sơ Hoài đáp đất, phủi tay ngắm "kiệt tác" của mình.

"Đã hiểu rồi thì đi thôi."

Tịch Lăng nói.

Một lúc lâu sau mới vang lên tiếng trả lời của Bánh Đậu: "Tôi đây."

"Ơ, cái này quá kỳ lạ rồi."

"Vậy thì quá kỳ quái."

Nhưng ngay sau đó, cô lại lộ vẻ mơ hồ.

Cô hỏi Tịch Lăng:

"Nó thay đổi từ lúc nào vậy? Anh có thấy không?"

Tịch Lăng lắc đầu:

"Kiếp trước chúng ta cũng chưa từng phát hiện chuyện này."

Cô đột nhiên cảm thấy thiếu thiếu gì đó, bèn lại cầm lấy Thợ Săn Số 3, thêm vài nét.

Cả hai lại đi vòng quanh căn phòng, muốn tìm thêm chút thông tin hữu ích. Nhưng đột nhiên, Vân Sơ Hoài kinh hô một tiếng. Cô phát hiện bức bích họa thứ tư không biết từ lúc nào đã trở lại như cũ, còn chiếc Thợ Săn Số 3 rỉ sét dưới đất cũng biến mất.

Vậy nên Vân Sơ Hoài quyết định sửa lại cái kết.

Vân Sơ Hoài chống cằm suy nghĩ, ánh mắt lại liếc qua chiếc ghế đá ở giữa. Cô lại hỏi:

"Tịch Lăng, anh nói xem, cái gọi là quay ngược thời gian kia có thật sự khiến thời gian đảo ngược không? Nếu đúng là vậy thì sao bọn mình lại thấy được anh trong quá khứ? Một dòng thời gian có thể tồn tại hai người giống nhau không? Dù một người đã chết đi?"

Vân Sơ Hoài như bừng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip