Chương 105: Lục phủ ngũ tạng đều chảy mủ 2
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Click để xem ảnh
Bà Lưu gọi con gái mau đi chuẩn bị đồ đỡ đẻ, lão trưởng thôn đi nấu nước, trong phòng chỉ còn lại Diệp Thiếu Dương và Chu Tĩnh Như.
"Thiếu Dương ca, không sao chứ?"
. Chu Tĩnh Như khẩn trương hỏi:
"Em nghe thấy có tiếng hét!"
.
Diệp Thiếu Dương vốn định nói rằng, em không sinh em bé làm sao biết người ta có sao không, suy nghĩ một chút rồi bỡn cợt:
"Yên tâm đi, có anh ở đây, không sao đâu!"
Căn phòng sát vách không ngừng truyền đến tiếng hét thảm thiết của Tiểu Phương cùng với tiếng đỡ đẻ của bà Lưu, đôi bên giằng co khoảng hai mươi phút, hai người kia vẫn hồi hộp chờ đợi, nhất là Chu Tĩnh Như, vừa nghe thấy tiếng trẻ con khóc lên, không tự chủ được bật cười, thở phào một cái, lẩm bẩm nói:
"Thật tốt quá!...”
Diệp Thiếu Dương mau chóng đứng dậy vọt tới trước cửa phòng sinh, kêu lên: "
Từ giờ phút này trở đi, bất kể thấy cái gì cũng không được kinh hoảng, mọi người phải tuyệt đối im lặng mang hài tử ra đây cho tôi!
"
Tiểu Phương trong phòng cắn một cái khăn lông, cố gắng kiềm chế tiếng la hét của mình.
Bà Lưu liếc mắt nhìn con gái, vốn định muốn nói, chợt nhớ tới lời dặn của Diệp Thiếu Dương, bèn nuốt trở vào, đặt tay lên bụng tiểu Phương, nhẹ nhàng vuốt ve, đồng thời dùng ánh mắt cổ vũ cho nàng.
Rốt cuộc cái đầu cũng chui ra. Bà Lưu theo bản năng giơ tay đón lấy, nhưng đứa trẻ này chợt trôi tuột ra khỏi người mẹ, cúi đầu nhìn lại, thiếu chút nữa bà muốn thét lên, cấp tốc che miệng, lùi về sau vài bước.
Đầu của đứa trẻ to gần gấp đôi đứa trẻ bình thường, da trắng như giấy, hai con mắt dài nhỏ, khóe mắt vẫn toét đến bên lỗ tai, hai con ngươi hơi đỏ lên, vương đầy tơ máu.
Không ai đỡ đẻ mà nó tự tuột ra, vừa rơi xuống đất liền quỳ rạp trên mặt đất, dáng vẻ không khác đứa trẻ con là bao nhiêu nhưng hai tay lại dài thật dài, mỗi cái tay chỉ có bốn ngón, phía trên còn lượn lờ hắc khí. Nó lắc đầu, lè lưỡi, liếm môi, ăn hết mấy vệt máu vương bên khóe môi rồi nhếch miệng cười với bà Lưu, lộ ra hai hàm răng nanh sắc nhọn.
Đứa trẻ đó, rõ ràng là một con quỷ!
Mẹ con bà Lưu dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn bị dọa đến muốn bất tỉnh. Tiểu Quân sợ vợ gặp nguy hiểm liền đè nén sợ hãi, dùng chăn bao lấy nàng và em bé kia, ôm cả hai chạy vọt ra ngoài. Lão thôn trưởng nhanh chóng mở cửa phòng sát vách cho con trai chạy vào ẩn náu.
Quỷ Anh kia lập tức bò qua chỗ Hứa Nhã Quyên, vừa huơ tay múa chân vừa cười líu lo ríu rít, chỉ có biểu tình là dữ tợn tới cực điểm. Hứa Nhã Quyên thối lui đến góc tường, hai chân mềm nhũn, tuột xuống, lấy tay bụm mặt, òa lên khóc.
Quỷ Anh trực tiếp nhảy đến đầu gối của cô, bất giác sợ hãi vật gì đó trên người cô, không dám tới gần, chỉ không ngừng tạo ra vô số biểu tình đáng sợ, sau đó hú lên quái dị, hai con ngươi treo lủng lẳng trên hốc mắt, máu tươi từ mắt, mũi, miệng, tai thi nhau chảy ra, dùng một giọng nói lanh lảnh gào thét: "
Mắt mù, tai điếc, lục phủ ngũ tạng đều chảy mủ! Mắt mù, tai điếc, lục phủ ngũ tạng đều chảy mủ!
"
Nó liên tiếp kêu lên hai lần.
"
Áááá!”. Hứa Nhã Quyên rốt cuộc cũng không nhịn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền