Chương 3497: Lãnh Ngọc Thật Giả (1)
"Cung Tử cùng từng có thời gian thích đệ."
Diệp Thiếu Dương vội vã lên xua tay,
"Chuyện quá khứ đừng nhắc nữa được không, đó không phải là thích thực sự, bọn đệ cũng không có xảy ra chuyện gì!"
Đạo Phong cười cười,
"Nếu như đệ không tin chuyện này, giờ ta sẽ nói cho đệ biết một việc, cô ta, không phải là Nhuế Lãnh Ngọc."
Diệp Thiếu Dương tựa như bị sét đánh, đứng giữa trời, chậm rãi quay đầu nhìn Nhuế Lãnh Ngọc.
Nhuế Lãnh Ngọc nóng nảy, nổi giận nói:
"Anh nghe hắn nói mò, Thiếu Dương, em với anh sống chung lâu như vậy, có phải Lãnh Ngọc hay không anh không nhìn ra được sao?"
Diệp Thiếu Dương gật đầu, nói: "Phải."
Đạo Phong tung người một cái đi tới trước mặt Nhuế Lãnh Ngọc, dùng giọng lớn hiếm thấy ép hỏi:
"Nếu ngươi là Lãnh Ngọc, vậy sao không dám thừa nhận chuyện cùng ta! Rốt cuộc có hay không hả?"
"Ta
Nhuế Lãnh Ngọc không kịp đề phòng bị hắn ép hỏi như thế, nhất thời cứng họng.
"
Nếu như ngươi là Lãnh Ngọc, những chuyện đã làm cuối cùng sẽ bị người ta biết, ta đã nói tỉ mỉ như vậy, chẳng lẽ là bịa đặt sao? Thiếu Dương đệ đi tới dưới tàng cây mà nhìn, trên vỏ cây có đúng là có khắc một chữ 'Phong' hay không!
"
Diệp Thiếu Dương nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, đứng không nhúc nhích. Hắn không dám đi, một khi đi tới tìm chứng cứ, vậy chứng minh mình hoài nghi Lãnh Ngọc rồi.
Đạo Phong đưa tay kéo hắn, đi tới dưới tàng cây, trên vỏ cây quả nhiên có khắc một chữ "
Phong" thật to.
"Đây là chữ do cô ta khắc, lúc đó cô ta nói, cô ta không thể ở bên ta, chỉ có thể để lại chữ trước mắt này, rốt cuộc chôn dấu hết tâm sự ở chỗ này..."
"Huynh đừng nói nữa! Không thể nào có chuyện như vậy!
"
Diệp Thiếu Dương hai tay ôm đầu hét lên.
Đạo Phong tóm lấy áo trên phần ngực hắn, lớn tiếng nói: "
Nếu như đệ không tin điều này, vậy tin tưởng điều ta mới vừa nói, cô ta không phải là Lãnh Ngọc!"
"Cô ấy có phải là Lãnh Ngọc hay không không quan trọng, quan trọng là ... Chuyện này là thật hay giả!"
"Là thật, cũng là giả.
"
Ánh mắt Đạo Phong quay trở về trên người Nhuế Lãnh Ngọc, nói rằng: "
Ngươi cũng không cần che giấu, biểu hiện vừa rồi của ngươi, Thiếu Dương đã nhìn thấy, là ngươi đang nói láo... Bởi vì ở trong trí nhớ của ngươi, đoạn kí ức này thật sự có tồn tại.
"
Nhuế Lãnh Ngọc nhìn Đạo Phong, lại nhìn Diệp Thiếu Dương, ngầm thở dài, biết chuyện này không thể che giấu được nữa, khẽ giọng nói: "
Có thể là ngươi đã sửa đổi ký ức của ta... Nói chung, ta sẽ không làm chuyện có lỗi với Thiếu Dương, ta không biết...
"
Những lời này, không thể nghi ngờ, chính là thừa nhận.
Diệp Thiếu Dương cảm giác trời đất ngả nghiêng, có cảm giác mệt mỏi đến nỗi đứng không vững được.
Đạo Phong nói: "
Nếu như chuyện này đã bị phanh phui rõ ràng, bây giờ ta sẽ nói thứ khác hơn một chút, chuyện này... không hề xảy ra.
"
Diệp Thiếu Dương nghe những lời này, cả người run lên, khiếp sợ nhìn hắn.
Nhuế Lãnh Ngọc cũng biểu hiện giống như vậy, đối với chân tướng của sự việc thật sự hiếu kỳ, khiến cho cô hầu như quên mất tình cảnh của mình.
"
Khi xưa có một khoảng thời gian, ta cùng Lãnh Ngọc tu luyện ở chỗ này, những gì trước đó nói đều là thật, chúng ta đã đến nơi này... Nhưng đừng nói ta không có lục căn thanh tịnh không có tà niệm, cho dù có, ta cũng không thể làm gì cô ấy... Chân tướng là, chúng ta ở chỗ này hàn huyên rất nhiều, lúc đó Lãnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền