Chương 3510: Tình Thế Hỗn Loạn (4)
Nguyên Thần làm bộ không phát hiện Diệp Tiểu Mộc và Trần Hiểu Húc, nói với Vương Tiểu Bảo,
"Lần trước ngươi đại náo hội trường, ngày hôm nay còn muốn một lần nữa sao?"
Vương Tiểu Bảo vội vàng xua tay:
"Ngày hôm nay không làm vậy nữa, ta không phải là đối thủ của ngươi, hơn nữa ta cũng không phải Nhân thần quan, nhưng mà hai vị huynh đệ này của ta có thể không phục."
Hắn đưa hai tay, lần lượt khoác lên vai Diệp Tiểu Mộc và Trần Hiểu Húc, nói rằng:
"Nguyên Thần, Pháp Thuật Giới không phải do một mình ngươi định đoạt, không nhắc tới những chuyện xấu xa trước kia ngươi làm đối với hai người huynh đệ của ta... Thế nhưng ngày hôm nay ngươi nói bọn họ là Nhân thần quan, ngày mai đột nhiên lại nói không phải, ngày hôm nay bọn họ người đều ở đây, ngươi phải giải thích đi chứ."
Nguyên Thần bình tĩnh hoà nhã nói:
"Ngươi muốn giải thích cái gì."
"Vương Tiểu Bảo, ngươi chỉ là đệ tử đời thứ hai, ngươi nghĩ rằng Bát Tử Liên Minh bọn ta sẽ sợ ngươi sao? Muốn giải thích, để ta, ta thay Nguyên Thần sư huynh giải thích cho các ngươi!"
Trương Vũ đột nhiên đứng lên từ khu vực khán đài, giải vây cho Nguyên Thần.
Sau hắn, một vài thành viên khác của Song Tuyệt Bát Tử cũng đứng lên, ồn ào theo.
"Đến lượt cậu lên sân khấu biểu diễn rồi."
Diệp Tiểu Mộc còn không chưa chuẩn bị sẵn sàng, đã bị Vương Tiểu Bảo đẩy một cái, đi tới lối đi giữa các ghế ngồi.
Cảm nhận được tất cả mọi người đang đưa mắt nhìn mình, Diệp Tiểu Mộc có chút ngượng ngùng, nhưng nhớ tới nhiệm vụ của mình, không thể làm gì khác hơn là hạ quyết tâm, nói với Trương Vũ:
"Ta đến lĩnh giáo vậy!"
Trương Vũ khinh miệt cười rộ lên, xoay người đi tới quảng trường.
Nguyên Thần đi tới bên cạnh hắn, ghé vào tai hắn nói gì đó, Trương Vũ gật đầu.
Diệp Tiểu Mộc cũng đi tới quảng trường, xoay người lại nhìn các chiến hữu thân mến, Tô Yên nhẹ nhàng vỗ tay cỗ vũ cho hắn, Kê Tử cũng thò đầu ra khỏi ba lô trong lòng cô, giơ ngón tay cái lên với hắn (nếu như chim có ngón tay cái), những người khác cũng đều ngây ngốc nhìn hắn.
Không đánh không được mà.
"Trên người ngươi có một ưu điểm khiến ta bội phục."
Trương Vũ khép hai tay, cười híp mắt nhìn Diệp Tiểu Mộc,
"Chính là dũng khí, ngươi rất có dũng khí, biết rõ đánh không lại còn dám tới, dù cho ngươi có bối cảnh rất sâu, nhưng những việc như đấu một mình này người khác sẽ không giúp được gì. Ta sẽ không giữ thể diện cho ngươi đâu."
"Ta sẽ coi như ngươi đang khen ta."
Trương Vũ cười ha hả, hai cánh tay đang ôm ở trước ngực đột nhiên mở ra, lộ ra một thanh phi kiếm màu đen như mực treo ở giữa hai tay, phi kiếm này rất nhỏ, chỉ dài bằng ngón tay, thế nhưng hàn quang bắn ra bốn phía, nhìn qua vô cùng sắc bén, được hai tay hắn điều khiển, nhẹ nhàng run lên, bay tới Diệp Tiểu Mộc.
Hắn là một gã Kiếm Sư.
Kiếm Sư tên này nghe có vẻ rất giống chức nghiệp hoành tráng vang trời trong tiểu thuyết huyền ảo nào đó, trên thực tế ở Pháp Thuật Giới là một chức nghiệp rất ít người theo đuổi, từ cổ chí kim đều có, thông qua một ít pháp thuật bí truyền tế luyện phi kiếm trở thành pháp khí bản mạng, dùng tu vi tự thân để khống chế, lăng không đả thương người.
Cho nên đây là một "chức nghiệp từ xa" của Pháp Thuật Giới, muốn đánh thắng bọn họ, biện pháp tốt nhất chính là thiếp thân công kích. Kiến thức phổ thông này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền