Chương 3520: Nhận Nhau (1)
Tứ Bảo tiến lên nói:
"Ta là đại ca của Sơn Dương, cô nên gọi ta một tiếng đại gia trước đi đã."
"Tôi đi làm việc đây!"
Tô Yên đỏ mặt chạy mất.
Tứ Bảo cười ha ha.
"Thật nhảm nhí!"
Ngô Gia Vĩ chửi bậy.
"Ái chà, ngươi ghen tị hả, ngươi không có lấy một đứa con nào cả, đi sang một bên!"
Cũng chỉ có Tứ Bảo quan hệ tốt đến mức độ không hề bình thường mới dám đùa giỡn như vậy, Ngô Gia Vĩ thật sự cũng không tức giận, mỉa mai:
"Đúng, ngươi thì có con trai, nhưng con của ngươi không phải Nhân thần quan, nhìn con nhà người ta kìa!"
Lão Quách lên tiếng:
"Được rồi được rồi, đừng đấu võ mồm nữa, mặc kệ có con hay không có con, mấy đứa nhỏ này đều là con cái của chúng ta, không ai được thiên vị hết."
Một câu nói ra được mọi người tán thành.
Lão Quách ôm vai Diệp Thiếu Dương nói:
"Con bé Tô Yên này cũng rất được, thông minh nhanh nhẹn, việc lớn việc nhỏ đều làm tốt."
"Ừm, chỉ có kinh nghiệm hơi non, lần này tiếp nhận Hiệp hội, đối với nó mà nói cũng là một đợt rèn luyện, đúng rồi quân sư, ngươi đi giúp nó đi, phương diện này ngươi là cao thủ."
Lâm Tam Sinh đương nhiên không ý kiến.
Lúc này Khúc Ba, Lý Viện Viện, Tô Khâm Chương và đại lão một số môn phái do Qua Qua dẫn đường tiến vào cửa cung, sau khi "Điển lễ" kết thúc, Diệp Thiếu Dương đã phái Qua Qua đi xuống dưới núi đón bọn hắn lên.
Nghe nói Diệp Thiếu Dương đã kiểm soát được Pháp Thuật Hiệp Hội, mọi người đều rất vui vẻ, nhất là Khúc Ba và Tô Khâm Chương đã mong đợi ngày này từ lâu, sau khi gặp mặt, mọi người vui mừng hớn hở hàn huyên một hồi, Diệp Thiếu Dương cũng kêu bọn họ đi ăn cơm trước đã, sau đó trước tiên tìm một nơi ở, những chuyện sau này khi nào gặp mặt sẽ thảo luận tiếp, những công vụ này rất phức tạp, nhất thời cũng không xử lý hết được, hắn muốn trước hết đi xử lý một việc riêng tư.
Hắn mang theo Tiểu Cửu cùng xuống núi, đi tới khách sạn mang tên "Di Hồng viện" kia.
Cùng thời điểm đó, trong phòng khách sạn kia, Diệp Tiểu Mộc vẻ mặt naâv naếc nhìn Ta Vũ Tình đang nồi trên aiường đối diên. mắc dù vẻ mặt hắn bình thường ngốc sẵn, nhưng lúc này lại càng thêm ngốc.
Tạ Vũ Tình thở dài, nói:
"Con không cần nhìn mẹ như vậy, mẹ đã nói cho con biết sự thật, vì mẹ làm mẹ không tròn trách nhiệm, nhưng ông ấy thật sự chính là cha của con, con cũng không cần trách ông ấy, thứ nhất, mới đầu ông ấy cũng không biết đến sự tồn tại của con, thứ hai, con cũng biết ông ấy bị phong ấn trong quá khứ mười sáu năm, cho nên. . . Hi vọng con không nên hận ông ấy."
Diệp Tiểu Mộc gục đầu xuống, không nói một lời, tâm trạng rối bời.
"Ông ấy là đại anh hùng đỉnh thiên lập địa, cho nên, mẹ không hối hận vì đã sinh con với ông ấy, nhưng còn con... Mẹ thật sự rất xin lỗi, đã khiến con từ nhỏ đến lớn bị thiếu đi tình thương của người cha."
Mà thiếu thốn về phương diện này chính là thiếu thốn nhiều mặt...
"Này, mẹ con ngàn dặm xa xôi chạy tới nói với con chuyện này, cho dù là con đau khổ hay là phẫn nộ thì cũng phải nói một tiếng đi chứ."
Diệp Tiểu Mộc lại lặng im nửa ngày, cuối cùng mở miệng:
"Vì sao lúc trước mẹ không nói cho con biết?"
Tạ Vũ Tình nhún vai, nói: "Cái này cũng không thể chỉ trách mẹ, con nghĩ đi, nếu như mẹ nói cho con biết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền