Chương 3568: Kế Hoạch Của Đại Đế
Cô nghe được những chuyện gần đây của Tróc Quỷ Liên Minh từ chỗ Tứ Bảo và Lão Quách, bởi vậy vừa thấy mặt đã ôm lấy Tạ Vũ Tình để âm thầm an ủi.
Đoàn người đi tới nhà Diệp Thiếu Dương.
Trước đó Lão Quách đã làm bài vị cho ba người: Tuyết Kỳ, Dương Cung Tử, Lý Lâm Lâm, chuyện đầu tiên khi về đến nhà chính là để những bài vị đó vào chung một chỗ với những người còn lại.
Từng bài vị một tiến về lư hương phía trước, nhìn tựa như từng mộ phần và mộ bia nho nhỏ.
Nhìn từng cái tên quen thuộc trên bài vị, tâm tình mỗi người đều trở nên nặng nề.
"Nói không chừng tên của chúng ta, tương lai cũng sẽ xuất hiện ở nơi này."
Ngô Gia Vĩ yên lặng nói.
Tứ Bảo nói:
"Lẽ ra phải có tên ngươi, ngươi đã chết lâu rồi."
Sau khi tu chỉnh xong, Tứ Bảo đi về nhà —— cũng đã lâu hắn không về nhà, phải trở về thăm vợ, những người còn lại đều ở trong nhà Diệp Thiếu Dương.
Chu Tĩnh Như kêu đồ ăn ngoài cho bọn họ, nhưng không ai có tâm trạng ăn uống gì.
Diệp Thiếu Dương ngủ không được, ở trong phòng ngây ngốc hơn nửa ngày, sau đó một mình đi tới phòng khách, ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn bài vị trên bàn thờ đến đờ ra.
Chu Tĩnh Như từ trong khách đi ra, ngồi xuống bên cạnh hắn, cầm lấy một tay hắn, nắm thật chặt.
"Rất buồn phải không?"
"Không, trước đó dưới lầu có người cãi nhau, em có nghe không?"
Chu Tĩnh Như sửng sốt một chút, không rõ vì sao hắn đột nhiên lại nói chuyện này.
"Ổn ào làm cho anh không ngủ không được?"
"Bọn họ hoàn toàn không biết, thế giới này sắp xong đời, càng không biết, ở căn hộ tầng trên của bọn họ có người đang cố gắng cứu vớt thế giới này, đồng thời vì vậy mà hy sinh rất nhiều chiến hữu..."
Diệp Thiếu Dương lắc đầu cười khổ,
"Cho nên anh suy nghĩ, dựa vào cái +ì2 Tnàn thế điới vài tử nhân khẩu diýa vào cái đì mấv nahìn người han anh —— Pháp Thuật Giới hẳn là cũng chỉ có từng đó người, chiến đấu chém giết với tà vật, bọn anh đổ máu hy sinh đổi lấy nhân gian hòa bình, nhưng bọn họ không hề nhìn thấy, mỗi ngày đều có vô số người đang lãng phí sinh mệnh, thậm chí vì một chút việc lông gà vỏ tỏi vặt vãnh mà đi cãi nhau, hết thảy những gì bọn anh làm... thật sự có ý nghĩa sao?"
Hắn đưa tay chỉ những bài vị phía trước,
"Sự hy sinh của bọn họ có ý nghĩa sao?"
Đây là lần đầu tiên Chu Tĩnh Như nghe thấy hắn nói những lời này, trong lúc nhất thời có chút luống cuống, trầm ngâm một lát, nói rằng:
"Cho nên, anh là anh hùng, mà những người bọn họ đều là người thường."
"Anh hùng." Diệp Thiếu Dương chợt bật cười,
"Anh hùng thì đáng phải chịu khổ vất vả đối mặt sinh tử sao?"
"Đúng vậy, anh hùng nên là như thế này."
Diệp Thiếu Dương thở dài một hơi, lẩm bẩm nói:
"Anh thấy hơi mệt mỏi."
Hắn quay đầu nhìn về phía Chu Tĩnh Như, nở nụ cười,
"Anh còn nhớ năm xưa khi chúng ta mới quen nhau, có một lần em hỏi anh, tương lai muốn làm gì, bắt quỷ tới khi nào mới thôi."
"Gần hai mươi năm."
Chu Tĩnh Như gật đầu,
"Em còn nhớ rõ anh trả lời rằng anh cũng không biết, thế nhưng anh rất hưởng thụ cảm giác này."
"Đúng vậy, khi đó anh mới vừa hạ sơn không lâu, trong lòng luôn hướng tới chuyện trảm yêu trừ ma, hơn nữa cảm thấy rất vinh hạnh khi mình là một pháp sư..."
"Hiện tại thế nào?"
"Hiện tại vẫn vậy. Anh cho rằng những gì anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền