ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 3579. Tín Niệm (4)

Chương 3586: Tín Niệm (4)

"Bạch MiI"

Tứ Bảo quát to một tiếng xông tới, Lâm Tam Sinh tiến lên làm phép vây giữ hắn lại, Tiểu Thanh cũng dùng đuôi gắt gao cuốn lấy hắn.

"Hắn đã đi rồi..."

Lâm Tam Sinh chảy nước mắt nói.

Tứ Bảo ngồi bệt dưới đất, thất thần nhìn tỉnh phách bay múa đầy trời. Sau cùng, những tinh phách này đều đang bay về hướng Tu Di Sơn.

Lên Phong thần đài sao?

Tứ Bảo không có khí lực để ngẫm nghĩ những điều này, ý thức vẫn dừng lại một khắc cuối cùng trong chiến đấu trước đó:

Hồn phách Ngô Gia Vĩ rời khỏi thân thể của mình, chặn một đợt sóng năng lượng trí mạng...

Hai mươi năm huynh đệ.

Đáng giá sao?

Đáng!

"Con kiến, đều là con kiến!!"

Minh Hà Lão Tổ đột nhiên tránh thoát khỏi trói buộc, hóa thành hình người, ngửa mặt lên trời rống giận, tiện đà cười ha hả, nguyên thần của hắn bị chém thành hai đoạn, linh thân bị Đạo Phong kéo dài tiêu hao và màn sáng ăn mòn đã bị hư hại nặng nề, nguyên khí đại thương, chỉ còn lại có một hơi thở.

Nhưng cuối cùng hắn vẫn thắng a, không riêng hao tổn chết Đạo Phong, còn giết thêm một người.

Hắn dùng ý chí cường đại không gì sánh được để chống đỡ linh thân, bay ra bên ngoài màn sáng, rồi đột nhiên nhận thấy được một năng lượng thể từ phía sau kéo tới, bỗng nhiên quay đầu.

Một thân trường bào màu lam, như một pho tượng thần chỉ từ trên trời giáng xuống, đả thần tiên trong tay phóng xuất thúy quang loá mắt, đánh xuống đầu hắn.

"Làm sao có thể!"

"Con kiến rất hèn mọn, nhưng con kiến có tín niệm, bọn nó am hiểu giúp đỡ lẫn nhau, vì mục tiêu chung không sợ hy sinh, dù cho đối mặt đối thủ cường đại gấp bội so với tự thân, bọn nó cũng sẽ không thối lui, quyết chí tiến lên... Đây là tỉnh thần quý báu nhất của nhân loại, đáng tiếc, ngươi vĩnh viễn không hiểu. naưØi ©ñnd không cần nhải hiển nữa."

Đả thần tiên nện trên đỉnh đầu Minh Hà Lão Tổ, khơi dậy một luồng vết máu.

Đây mới là một cọng rơm rạ sau cùng đè chết lạc đà.

Ngao...

Con nhện to lớn phát sinh một tiếng rên rï không cam lòng, thân thể to lớn mềm xuống, bị ăn mòn với tốc độ cực nhanh, một đám tàn hồn bay đi như lông chim, không lâu sau, nguyên thần lại phục sinh, ý thức sẽ phục hồi như cũ, nhưng tu hành thì phải bắt đầu lại từ đầu.

Minh Hà Lão Tổ sẽ ngóc đầu trở lại, nhưng đây sẽ là chuyện của mấy trăm năm thậm chí ngàn năm sau.

Cuối cùng cũng... thành công rồi.

Đạo Phong cố sức phun ra một hơi thở, cúi đầu nhìn thân thể của chính mình, bắt đầu từ hai chân cũng đang chậm rãi tiêu tán.

Cú đánh sau cùng vừa rồi, hắn cũng đã dùng hết toàn lực.

"Phong ca!"

Tiểu Bạch kêu khóc.

"Ngươi..." Đạo Phong vô lực giơ tay lên với cô.

"Phong ca huynh có di ngôn gì sao, ta nghe đây."

Tiểu Bạch vội vàng thò đầu qua, cho rằng sẽ nghe được di ngôn đại loại như "Thực ra ta cũng thích ngươi" hay gì đó, kết quả nghe được:

"Di ngôn con khỉ, ta còn chưa có chết đâu... Ngươi mau hút nguyên thần ta vào trong cơ thể..."

AI Như vậy sao?

Tiểu Bạch phục hồi tinh thần lại, nhanh chóng làm theo, hút nguyên thần gần tán hết của Đạo Phong vào trong huyệt Khí Hải, lại đơn độc mở ra một mảnh địa phương, dùng khí thể bao vây nguyên thần hắn lại, coi như là một môi trường phong kín chân không.

Làm xong hết thảy những việc này, cô mới cảm thấy làn da toàn thân phơi ra trước màn sáng đã bị hòa tan rất nhiều,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip