ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 91. Người giấy

Chương 91: Người giấy

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Click để xem ảnh

Chu Tĩnh Như đi tới, nói rằng:

"Cha em gần đây hay gặp ác mộng, không dám ngủ, lại thường xuyên phát sốt, tinh thần hoảng hốt, bệnh viện đã kiểm tra hết mà vẫn không phát hiện nguyên nhân, em nghi ngờ cha trúng tà nhưng cha không tin. Thế rồi đêm qua..."

"Tôi tự nhìn thấy…"

. Chu Minh cắt lời cô, uể oải kể tiếp:

"Tối qua tôi đang ngủ thì nửa đêm tỉnh giấc, bởi vì... bị bóng đè, sau khi tỉnh lại, tôi thấy trước giường có một người trắng phau, ngồi chồm hổm dưới đất như chó, không có ngũ quan, không có tóc, thế nhưng tôi cảm giác được nó đang nhìn tôi, tôi gần như rét run, rất kinh khủng."

Trong mắt Chu Minh xẹt qua sự sợ hãi:

"Tôi cố gắng xốc lại tinh thần, định bật đèn, có điều lại sợ nó tập kích bất chợt. Hai chúng tôi giằng co một thời gian thì y tá tới kiểm tra phòng, tiến vào bật đèn, vật kia liền biến mất."

. Nói xong, ánh mắt ông lấp lánh nhìn Diệp Thiếu Dương:

"Diệp tiên sinh, xin hỏi có phải tôi đã gặp thứ dơ bẩn nào hay không? Nếu như cậu có thể giải quyết nó, tôi nhất định sẽ hậu tạ cậu!"

Diệp Thiếu Dương trong lòng vui vẻ, Chu Minh là đại gia, chỉ tùy tiện phất tay thôi cũng có biết bao nhiêu là tiền, hắn lập tức đồng ý. Chu Tĩnh Như đột nhiên trách cứ:

"Cha, cha nói gì vậy, Thiếu Dương ca là bạn của con, không phải là người làm ăn với cha, cha nói chuyện tiền nong làm gì!"

Chu Minh vỗ ót một cái:

"Ây dà, xem ra cha làm ăn mãi thành thói quen, thật sự xin lỗi, Diệp tiên sinh vốn là cao nhân, không thể nói chuyện tiền bạc, hơn nữa cậu còn là bạn tốt của tiểu Như, vậy thì càng không thể nói tới tiền. Thỉnh Diệp tiên sinh xuất thủ giúp tôi!"

"Đâu có, đâu có.”. Diệp Thiếu Dương vô cùng buồn bực, chắp hai tay sau lưng đi dọc theo góc tường, đột nhiên hắn đứng lại phía trước một mặt tường, ngẩng đầu lên quan sát.

Mặt tường trơn nhẵn, vốn không có gì, thế nhưng Diệp Thiếu Dương dường như nhìn thấy có thứ gì đó bên trong, âm thầm cười, theo bản năng sờ soạng tới đai lưng, rốt cuộc nhớ ra mình đã bỏ ở nhà, buồn bực nhíu mày, cúi đầu nhìn thấy trên bàn trà có một xấp giấy Tuyên Thành (1), bên cạnh bày một giá bút, trên giá bút còn có hai cây bút lông, phía trên xấp giấy Tuyên Thành là một bức tự.

(1) Giấy Tuyên Thành: Một loại giấy trắng cao cấp của thời Đường, bề mặt mịn, nhẵn, chất giấy mềm và dẻo dai, bền lâu, do đó rất đắt, chỉ có những vương tôn quý tộc mới thường dùng.

Diệp Thiếu Dương hai mắt ngời sáng, tính toán trong lòng, sau đó đi tới nhìn thoáng qua, nói: "

Đây là Chu Tổng viết?"

"Đúng vậy, lúc tôi vừa mới vào bệnh viện vẫn còn hơi khỏe, buồn chán nên ngồi viết chữ, tôi rất thích viết chữ!

". Chu Minh miễn cưỡng cười: "

Đừng gọi tôi là Chu Tổng, gọi là Chu thúc thúc đi!"

"Vâng, Chu thúc thúc viết cũng không tệ lắm!

". Diệp Thiếu Dương nói: "

Chu thúc thúc thích viết chữ, nhất định đã thấy qua rất nhiều loại giấy, nhưng có một loại giấy thúc chắc chắn chưa thấy qua!

".

Chu Minh ngẩn ra, chẳng biết hắn nói tới vấn đề này làm gì, liền hỏi: "

Loại giấy gì?"

"Giấy sống.".

Diệp Thiếu Dương nói xong nâng chung trà lên, đổ một ít mực vào, sau đó cắt ngón giữa, nhỏ vài giọt máu vào bên trong, khuấy đều, lấy một cây bút lông, chấm chấm,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip