Chương 93: Lần đầu tỏ tình
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Click để xem ảnh
Diệp Thiếu Dương ngồi xuống đối diện nàng, cười hỏi:
"Em gái, tìm anh có việc sao?"
Nhuế Lãnh Ngọc nhìn hắn, hỏi lại:
"Tần Phong đã gặp ngươi, có đúng không?"
"Ừ, vừa mới gặp!"
. Diệp Thiếu Dương nhún vai:
"Nói thật, tôi không giữ được họ. Y cũng tới tìm cô à?"
Nhuế Lãnh Ngọc gật đầu.
Diệp Thiếu Dương lại hỏi:
"Cô có giữ không?"
"Không, ban đầu hợp tác, ta chỉ đồng ý với Tần Phong cứu Trần Lâm, còn chuyện y mang đi thì không quan tâm. Sở dĩ ta đồng ý là vì tin tưởng Trần Lâm sẽ không hại người, để cô ấy lưu lại nhân gian cũng không sao!"
Mỹ nữ chủ quán chợt đi tới bưng rượu cho Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc. Diệp Thiếu Dương buồn bực bảo:
"Tôi không thích uống rượu!"
Nhuế Lãnh Ngọc nhìn hắn, nói:
"Uống với ta một ly đi, xem như tiễn ta!"
.
Diệp Thiếu Dương ngẩn ngơ, trong lòng dâng lên một dự cảm xấu, vội hỏi:
"Có ý gì?"
"Xong việc rồi, ta phải về HongKong tiếp tục học với sư phụ. Ta còn một chút pháp thuật chưa học hết!"
.
Diệp Thiếu Dương trong lòng khẽ nhói, cầm ly rượu lên uống một ngụm, nhíu mày, nhìn Nhuế Lãnh Ngọc:
"Có quay lại không?"
"Chuyện đó tính sau!"
. Nhuế Lãnh Ngọc nở nụ cười hiếm thấy:
"Nếu ngươi có chuyện gì không giải quyết được thì cứ đến tìm ta, nhưng lần sau ta sẽ thu tiền."
Diệp Thiếu Dương gật đầu, nghĩ thầm nàng chỉ đang thuận miệng nói vậy thôi, chuyện ký túc xá SỐ 4 đã kết thúc, nàng không cần thiết phải trở lại Thạch Thành, sau này có thể sẽ không còn gặp mặt nữa.
Hai người yên lặng uống rượu, không nói lời nào.
Nhuế Lãnh Ngọc nhìn đồng hồ một chút, đứng dậy muốn đi, Diệp Thiếu Dương uống cạn chút rượu còn lại, đưa nàng ra khỏi cửa, chợt phát hiện ra bên ngoài đang đổ mưa.
Mỹ nữ chủ quán đưa cho Diệp Thiếu Dương một chiếc ô, cười nói:
"Soái ca, cơ hội tới rồi!"
.
Diệp Thiếu Dương sờ sờ mũi.
Mưa nhẹ nhàng tuôn rơi, Diệp Thiếu Dương mở ô, đưa Nhuế Lãnh Ngọc đến trạm xe. Suốt cả đoạn đường, hai người đều không nói lời nào, vẫn sóng vai nhau đi rất chậm. Diệp Thiếu Dương muốn mở lời trước, thế nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Đến trạm xe, một chiếc xe taxi vừa chạy tới, Nhuế Lãnh Ngọc vẫy vẫy tay, sau đó quay đầu, nhìn Diệp Thiếu Dương, cười hỏi:
"Ngươi thích nữ cảnh sát kia có đúng không?"
Diệp Thiếu Dương cả kinh, hỏi ngược lại:
"Vì sao cô nghĩ như vậy?"
Nhuế Lãnh Ngọc nhún vai:
"Ngày đó ngươi xả thân cứu nàng, ngốc mới không biết!”
Diệp Thiếu Dương im lặng không nói gì, chỉ lắc đầu: "
Tôi vốn không đứng đắn, thích trêu đùa mỹ nữ, nhưng nói thật, tôi chỉ coi cô ấy như bạn bè! Ngày đó nếu người gặp nạn là Quách sư huynh, là Tiểu Mã, hay là... cô, tôi cũng sẽ làm như vậy thôi. Xin cô đừng nên suy nghĩ nhiều!
"
Nhuế Lãnh Ngọc nghiêng đầu, mỉm cười nói: "
Đâu có liên quan gì đến ta, vì sao ta phải suy nghĩ nhiều?
"
Một câu nói khiến Diệp Thiếu Dương chợt thấy nghẹn lòng.
"
Ta phải đi, ngươi còn gì muốn nói không?"
"Tôi...". Không đợi Diệp Thiếu Dương trả lời, xe taxi đã dừng lại, Nhuế Lãnh Ngọc phất phất tay, mở cửa xe, đi vào, sau đó đóng sầm cửa lại.
Diệp Thiếu Dương nhìn taxi nổ máy, cảm giác mãnh liệt dâng lên, đây chính là cơ hội cuối cùng, nếu không cả đời sẽ không còn được gặp cô ấy.
Cũng không biết hắn lấy dũng khí từ đâu, tiến lên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền