Chương 80 - Ánh Mắt Kỳ Lạ
Rốt cuộc ta phải báo thù một đạp đó. Ha ha, Mễ Linh, đó là ngươi tự đồng ý, có chơi có chịu. Chơi xấu càng tốt, như vậy ta không chỉ được đạp một cái, ngươi muốn phản kháng cũng không phản kháng được.
Trần Lạc đè nén kích động trong lòng, tằng hắng một cái:
"Được rồi, nói đến đây thôi, chuyện mở rộng đội ngũ tạm thời cũng không gấp. Mễ Linh, ngươi đi theo ta vào phòng, ta có một số việc chuyên môn cần nói với ngươi."
Hự, mình đạp Mễ Linh một cái ngay trước mặt mọi người cũng không ổn lắm nhỉ? Cho nên đương nhiên là vào phòng, tự mình hoàn thành giao kèo giữa hai người.
Mễ Lạp ngốc nghếch, thật sự cho rằng Trần Lạc có chuyện cần nói với Mễ Linh, Mã Ngọc thì hứng thú liếc mắt một cái, sau đó đi thu dọn bàn ăn.
Mễ Linh đầu tiên hơi ngơ ngác, sau đó cần cổ trắng nõn bắt đầu đỏ ửng.
Thật muốn phải để hắn đạp một cái sao? Nhưng mà mình đã đồng ý rồi. Ai, ta còn quá non, để Trần Lạc dụ, nếu không hoàn toàn chắc chắn, sao hắn dám đòi giao kèo phần thưởng như vậy chứ?
Mễ Linh cắn răng đứng lên, đạp một cái thì đạp một cái, có gì mà không được?
Trần Lạc đi vào gian phòng trước đây của Mễ Linh, cô cũng chậm rãi từ từ theo vào.
Mễ Phạn vô cùng tò mò, cũng muốn đi theo, ta chỉ là một còn mèo nghe xem cũng không sao đúng không? Nhưng lại bị Mễ Linh kéo sang một bên.
Trước đây Mễ Phạn không biết nói chuyện thì thôi, bây giờ miệng cứ như loa phóng thanh kể khắp thế giới, lỡ như thời khắc quan trọng lại lấy chuyện này ra để trêu mình thì sao?
Mễ Phạn tủi thân nhìn cửa phòng bị đóng lại, vẫn là Trần Lạc tốt nhất.
Sau khi đóng cửa phòng, sắc mặt Mễ Linh không che giấu được mà ửng hồng lên cả. Mễ Linh đưa lưng về phía Trần Lạc, vờ như chẳng hề để ý mà nói:
"Được rồi, ngươi muốn đạp thì đạp nhanh lên."
Trần Lạc dùng ánh mặt kỳ lạ nhìn Mễ Linh:
"Ngươi có phải hiểu lầm từ chổng mông hay không vậy? Hay là học ngữ văn không giỏi hả?"
Mễ Linh đây là đứng thẳng, nào giống chổng mông lên chứ?
Gương mặt Mễ Linh đang ửng hồng phơn phớt, lập tức đỏ rực, tựa như một trái táo đỏ. Chuyện này cũng xấu hổ quá. Có cần phải tích cực như hay vậy không hả? Mễ Linh phát giận nói:
"Không phải vậy sao. Ta không rõ vì sao ngươi phải đòi thêm phần thưởng đạp ta một cái. Rõ ràng là ngươi trêu đùa ta trước, ta cũng không có trêu chọc gì ngươi, ta có làm gì có lỗi với ngươi à? Nếu không ngươi đổi một phương án trừng phạt khác, chỉ cần không quá mức là được."
Đúng vậy nha, người bình thường mà đánh cược với con gái, quá đáng lắm chỉ đòi hôn một cái, nào có chuyện đòi đạp mông chứ?
Trần Lạc cũng không thể nói là thù oán từ đời trước, mà giờ ta vẫn còn nhớ được. Trần Lạc nghiêng nghiêng như lắc đầu nói:
"Đừng hỏi vì sao, có chơi có chịu, ngươi cứ nói có đồng ý hay không là được."
Trong nội tâm Mễ Linh vừa thẹn vừa giận, hừ, tên Trần Lạc này.
Sau khi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Mễ Linh cắn răng nói:
"Được, ta Mễ Linh nói lời giữ lời."
Mễ Linh vịn vào đối diện cửa, bức tường bên phải phía cuối giường, đường cong bờ mông hơi vểnh lên.
"Nhanh lên."
Giọng Mễ Linh hơi run, thân thể cũng thoáng run rẩy, loại chuyện này đừng nói là làm, nghĩ cô cũng chưa từng nghĩ tới. Thực sự là rất xấu hổ.
Trần Lạc dâng trào nhiệt huyết, quá
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền