Chương 81 - Ngươi Có Biết Lễ Phép Không Hả?
Trần Lạc đau nhưng cũng sung sướng.
Mãi đến lúc thở hồng hộc, Mễ Linh mới thả Trần Lạc ra, rồi hung ác nói:
"Nếu dám nói chuyện này ra thì ta sẽ bóp chết ngươi."
Nếu như bị Mễ Lạp hay Mễ Phạn biết, cô cũng không còn tí mặt mũi nào cả.
Trần Lạc tựa như gà con mổ thóc mà gật đầu.
Mễ Linh ở trong phòng một lúc, không có ra ngoài ngay, cô phải chờ cho sắc mặt khôi phục như thường mới được.
Trần Lạc nói:
"Buổi trưa hôm nay để cho chị Ngọc làm vài món ăn ngươi thích, xem như chúc mừng ngươi chính thức gia nhập vào đội ngũ của chúng ta."
Mễ Linh cảnh cáo nói:
"Ngươi còn dám trêu chọc ta, coi chừng ta trở mặt."
Trần Lạc chê cười nói:
"Nếu lại trêu ngươi, thì ta chính là chó."
Pháp Vương: Ngươi có biết lễ phép không hả?
Sau khi Trần Lạc ra ngoài, Mễ Linh nằm trên giường, nhớ tới chuyện gì lại nghi ngờ lẩm bẩm:
"Ơ, hắn cũng không hỏi ta thích ăn gì, chẳng lẽ là Mễ Lạp nói cho hắn biết à?"
Trần Lạc bảo Mã Ngọc làm cơm trưa sớm. Bình thường nấu tám món, hôm nay làm tận mười hai món, hầu hết là những món Mễ Linh thích ăn, cũng là mấy món Trần Lạc thích ăn.
Nhìn cả bàn đồ ăn tràn đầy, Mễ Linh rất kích động. Cô biết, nếu không có Trần Lạc, nếu mạt thế không cải thiện được, thì cả đời này, cô sợ là không thể lại ăn được bàn cơm bốn món như trước đây.
Từ lúc ở trường học về nhà, chuyện cô lo lắng nhất là em gái Mễ Lạp ăn không ngon, phải chịu đói, gặp nguy hiểm. Kết quả, ha ha, cuộc sống như ở thiên đường, không chỉ được bảo vệ tốt, còn hàng ngày được ăn thịt cá. Nghĩ vậy, Mễ Linh giơ đồ uống trong tay, đứng lên, chân thành nói:
"Rất cám ơn ngươi, Trần Lạc, đã giúp ta chăm sóc em gái."
Trần Lạc cười nói:
"Nên làm."
Chẳng phải là chuyện nên làm sao?
Ăn cơm.
Vẫn y như lúc đối xử với Mễ Lạp, Trần Lạc hào phóng gặm miếng thịt lớn, Mễ Linh bị lâu nhiễm cảm xúc, cũng không lại rụt rè. Cô nhai nuốt thịt cay trong miệng, hu hu hu, miếng thịt này ăn ngon quá.
Ta lại động tâm một lần, nhưng lần này không thất bại!
Sau khi ăn xong, Trần Lạc nhấp một ngụm trà, quay sang Mễ Linh vừa lòng thoải mái mà nói:
"Mễ Linh, Mễ Lạp, nơi này cũng không thích hợp làm cứ điểm, sau này những người sống sót khác, mỗi ngày ít cũng tìm đến đây bảy tám lần, rất phiền phức."
Kiểu khu chung cư tương đối dày đặc như vầy, mọi người đều biết là có nhiều vật tư. Nên không lâu sau này, người đến đây tìm vật tư rất nhiều. Chủ yếu nhất là địa hình ở đây không tốt, tầm nhìn không đủ thông thoáng, nếu được lựa chọn, tốt nhất không nên ở nhà cao tầng.
"Buổi chiều thu dọn một chút đi, không vội, có đồ gì cứ bỏ vào trong không gian, ngày mai lại đi."
…
Tối hôm đó, trong quá trình hấp thu tinh hạch đột nhiên Pháp Vương rú lên một tiếng. Trần Lạc chẳng những không thấy lo sợ mà còn lấy làm vui mừng, điều này có nghĩa là Pháp Vương đã thăng lên cấp ba.
Mỗi một lần thăng cấp, thực lực gần như tăng lên theo cấp số nhân.
E là trên toàn thế giới này, ngoại trừ Trần Lạc ra, Pháp Vương là người thứ hai tăng lên cấp ba. Dựa vào tốc độ và sự linh hoạt của Pháp Vương, một mình nó dư sức đấu với mười mấy dị năng giả cấp một.
Ít nhất một tuần nữa thì Mễ Lạp và Tô Đại Trụ mới có thể tăng lên cấp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền