Chương 104: Tỉnh Dậy
Duy Khánh chìm sâu vào cơn mê, tựa như đang rơi tự do xuống một vực thẳm vô tận, nơi bóng tối bủa vây lấy hắn. Nhưng rồi, giữa màn đêm dày đặc ấy, những tia sáng mờ nhạt bắt đầu hiện lên, mang theo những hình ảnh chắp vá từ ký ức xa xôi.
Hắn thấy mình khi còn là một đứa trẻ, ngồi ngay ngắn bên bàn ăn nhỏ trong căn bếp cũ kỹ nhưng đầy ấm áp. Trước mặt hắn là mẹ, người phụ nữ với đôi mắt dịu dàng như mặt nước mùa thu, đang nở nụ cười hiền hậu khi đặt từng món ăn lên bàn. Món canh rau dền đơn giản, đĩa cá kho thơm lừng, hay bát cơm nóng hổi, tất cả đều đong đầy tình yêu thương. Cha hắn ngồi đối diện, khi ấy ông vẫn còn là người đàn ông mẫu mực, hết lòng vì gia đình. Ông kể những câu chuyện cười chẳng đầu chẳng cuối, nhưng đủ khiến cả nhà bật cười rộn rã. Tiếng cười ấy hòa quyện với mùi thơm của bữa cơm gia đình, tạo nên một khung cảnh yên bình, thứ mà giờ đây hắn chỉ có thể tìm thấy trong những mảnh ký ức phai nhòa.
Nhưng bức tranh êm đềm ấy chẳng tồn tại được lâu. Hình ảnh chợt biến đổi, nhường chỗ cho những khoảnh khắc đau thương. Hắn thấy mẹ nằm trên giường bệnh, gương mặt tái nhợt, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự lo lắng khôn nguôi. Bà gắng sức nắm chặt lấy tay hắn, đôi bàn tay gầy guộc và lạnh ngắt.
“Khánh... con phải chăm sóc em con... Mẹ xin lỗi... mẹ không thể...”
Giọng bà yếu ớt, đứt quãng, tựa như từng từ đều vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng. Nhưng trước khi kịp nói hết câu, đôi mắt bà đã khép lại, chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng. Căn phòng bệnh viện trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn đứng đó, trân trối nhìn bàn tay mẹ buông lơi, cảm giác như cả thế giới quanh mình sụp đổ. Trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn hắn và Linh – đứa em gái bé nhỏ mà mẹ đã tin tưởng trao lại. Một lời hứa không thành tiếng nhưng đã khắc sâu vào tâm khảm hắn mãi mãi.
Ký ức tiếp tục chuyển động như một thước phim nhòe nhoẹt. Hắn thấy cha mình dần trở thành kẻ bất cần đời vì áp lực cuộc sống. Những đêm ông trở về nhà trong cơn say khướt, nồng nặc mùi rượu, ném chai lọ vỡ tan tành khắp sàn nhà. Tiếng cãi vã, tiếng đập phá, và cuối cùng là tiếng roi vụt xé gió vào da thịt. Hắn thấy chính mình, một đứa trẻ nhỏ bé, ôm chặt lấy Linh để che chắn cho em khỏi những trận đòn vô cớ. Những tiếng khóc nghẹn ngào, những vết bầm tím và ánh mắt cam chịu hiện lên mồn một. Trong cái địa ngục ấy, Linh là niềm an ủi duy nhất, là ánh sáng yếu ớt giữa bóng tối ngập tràn.
Ký ức lại nhảy đến một khoảnh khắc khác. Hắn thấy mình và em gái run rẩy dưới mưa, ôm nhau trong góc khuất của con hẻm nhỏ. Dù đau đớn và mệt mỏi, hắn vẫn nhắc lại lời mẹ dặn:
“Không sao đâu Linh... anh sẽ chăm sóc em...”
Hắn thấy cả hai rời khỏi ngôi nhà tồi tàn đó khi hắn vừa đủ lớn, bắt đầu một cuộc sống tự do tưởng chừng sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng sự yên ổn chẳng kéo dài bao lâu. Cái ngày định mệnh ấy, ngày mà cuộc đời họ hoàn toàn sụp đổ, đã ập đến. Bọn đòi nợ xuất hiện để đòi lại số tiền mà cha hắn đã mượn. Khi hắn về đến nhà, Linh chỉ còn nằm thoi thóp trên nền đất lạnh lẽo, đôi môi khẽ động như muốn trối trăn điều gì đó.
Tiếng hét phẫn nộ vang vọng trong tâm trí hắn. Những hình ảnh cứ thế dồn dập tràn về: những
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền