ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Mạt Thế: Ta Kiến Thiết Tối Cường Căn Cứ Ngầm book cover

[Dịch] Mạt Thế: Ta Kiến Thiết Tối Cường Căn Cứ Ngầm

Dữ Nhuận

345

Chương

80,189

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Dưới bầu trời xám chì như đã bị ai đó bóp nghẹt sinh khí, Trần An mở mắt ra trong một hơi thở gấp gáp.

Tim hắn đập loạn, tai ong ong, mùi tanh của máu và khói lửa dường như vẫn còn vương lại trong phổi. Trong khoảnh khắc, hắn tưởng mình vẫn đang nằm giữa đống đổ nát của căn cứ số 7, nơi cánh cửa thép cuối cùng bị xé toạc, nơi tiếng gào rú của zombie hòa lẫn với tiếng la hét tuyệt vọng của con người, nơi hắn đã chết — một cái chết không oanh liệt, không ai nhớ tới, chỉ là một xác chết lạnh lẽo bị giẫm nát trong dòng chảy tận thế.

Nhưng khi tầm mắt dần rõ lại, Trần An nhìn thấy trần nhà quen thuộc, chiếc quạt cũ kêu cọt kẹt, ánh nắng buổi sáng xuyên qua rèm cửa bạc màu.

Phòng ngủ của hắn.

Mười năm trước tận thế.

Trần An bật dậy, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Hắn run rẩy đưa tay sờ lên mặt, lên cổ, lên ngực — không có vết thương, không có máu, không có mùi thối rữa. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ, tiếng người nói cười vang lên, bình thường đến mức khiến người ta muốn bật khóc.

“Ta… quay về rồi sao?”

Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc.

Ký ức của kiếp trước như cơn lũ dữ tràn về: ngày tận thế bùng nổ không báo trước, virus biến dị lan truyền trong vòng ba mươi sáu giờ, xã hội sụp đổ chỉ trong một tuần. Quân đội tan rã, chính phủ mất kiểm soát, thành phố biến thành bãi săn khổng lồ của zombie và sinh vật dị hóa. Người mạnh sống, kẻ yếu chết. Nhân tính bị bóc trần nhanh hơn bất kỳ thứ virus nào.

Trần An đã từng thử đi một mình.

Hắn tích trữ lương thực, trốn tránh đám đông, cẩn trọng từng bước, sống sót được ba năm. Nhưng rồi tài nguyên cạn kiệt, vũ khí hao mòn, con người trở thành mối đe dọa còn đáng sợ hơn zombie. Cuối cùng, hắn chết vì bị phản bội — bị chính những kẻ mà hắn từng cứu đâm sau lưng, chỉ vì một thùng đạn và vài hộp đồ hộp.

“Đơn độc… là con đường chết.”

Ánh mắt Trần An dần lạnh lại, trong đó không còn sự hoảng loạn của kẻ vừa tỉnh mộng, mà là sự tỉnh táo đến đáng sợ của một người đã chết một lần.

Lần này, hắn sẽ không lặp lại sai lầm.

Một cá nhân, dù mạnh đến đâu, cũng không thể chống lại dòng chảy tận thế. Nhưng một tập thể có tổ chức, có kỷ luật, có mục tiêu chung — đó mới là thứ có thể tồn tại.

Và điểm khởi đầu, chính là gia tộc của hắn.

Trần An bước đến trước gương. Gương mặt trong gương còn trẻ, chưa có những vết sẹo, chưa có ánh mắt chết chóc của mười năm sinh tồn. Nhưng phía sau vẻ ngoài bình thường ấy, là bộ não đã trải qua vô số quyết định sinh tử.

Trí nhớ siêu phàm — món quà mà hắn chỉ thật sự nhận ra giá trị sau khi tận thế bắt đầu. Hắn có thể nhớ rõ từng bản đồ ngầm của thành phố, từng kho quân nhu bị bỏ hoang, từng thời điểm virus đột biến, thậm chí cả những sai lầm chí mạng của các căn cứ lớn. Cộng thêm khả năng xử lý đa luồng, hắn có thể cùng lúc lập kế hoạch, tính toán rủi ro, và điều phối nhân lực như một cỗ máy lạnh lùng nhưng chính xác.

“Thời gian… chỉ còn sáu tháng.”

Sáu tháng trước khi ca bệnh đầu tiên xuất hiện.

Sáu tháng để biến một gia đình bình thường thành hạt nhân của tuyến phòng thủ cuối cùng.

Ngay trong ngày hôm đó, Trần An bắt đầu hành động.

Hắn âm thầm gom tiền, bán những tài sản không cần thiết, đầu tư vào kim loại, nhiên liệu, thiết bị cơ khí — những thứ bị coi là “lỗi thời” trong thời bình nhưng lại quý hơn vàng trong tận thế. Ban ngày, hắn là một kẻ bình thường chạy dự án, làm ăn, thương lượng. Ban đêm, hắn vẽ sơ đồ — từng mét vuông của căn cứ ngầm trong đầu, từng lớp tường gia cố, từng cửa thoát hiểm, từng tuyến thông gió chống xâm nhập.

Không ai biết rằng, dưới khu đất hoang ngoại ô kia, một pháo đài đang dần thành hình.

Căn cứ không chỉ để trú ẩn.

Nó được thiết kế để chiến đấu.

Tường thép xen bê tông chịu lực cao, hệ thống bẫy cơ khí không cần điện, kho dự trữ đủ duy trì năm nghìn người trong ít nhất ba năm, khu trồng trọt khép kín, hệ thống lọc nước độc lập. Mỗi chi tiết đều là kết tinh của máu và cái chết mà Trần An đã chứng kiến ở kiếp trước.

Nhưng thứ nguy hiểm nhất mà căn cứ phải đối mặt, không phải zombie.

Là con người.

Khi tài nguyên cạn kiệt, luật pháp biến mất, con người sẽ trở về trạng thái nguyên thủy nhất. Cướp bóc, phản bội, giết chóc — tất cả đều được ngụy trang dưới hai chữ “sinh tồn”.

Vì vậy, Trần An không chỉ xây tường, hắn xây luật.

Luật kỷ luật sắt.

Luật phân phối công bằng.

Luật trừng phạt không khoan nhượng.

“Chúng ta không cứu người vì lòng tốt,” hắn nói với những người đầu tiên đứng về phía mình, “chúng ta cứu người vì tương lai. Ai phá hoại tương lai đó, dù là ai, cũng sẽ bị loại bỏ.”

Giọng nói của hắn bình thản, nhưng không ai dám nghi ngờ.

Bởi trong đôi mắt ấy, là ký ức của một thế giới đã chết.

Tận thế rồi sẽ đến.

Zombie rồi sẽ tràn ngập đường phố.

Sinh vật biến dị sẽ xé nát những kẻ yếu đuối.

Nhưng lần này, Trần An sẽ không chạy trốn.

Hắn sẽ đứng ở tuyến đầu.

Xây dựng pháo đài.

Tập hợp con người.

Chống lại định mệnh.

Và khi ngày tận thế chính thức giáng xuống, thế giới sẽ nhận ra một điều — giữa đống tro tàn, vẫn có một ngọn lửa không chịu tắt.

Cuộc hành trình sinh tồn khốc liệt… mới chỉ vừa bắt đầu.

no-le-bong-toi-free