ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 110: Những Bước Đi (2)

— Nhóc là Hà Lâm đúng không? Ta là bạn của mẹ nhóc. Ta đến đây để giúp nhóc đi lại dễ dàng hơn. Nhóc có muốn thử không?

Hà Lâm ngập ngừng liếc nhìn mẹ. Hà Tịnh ngồi xuống bên cạnh con, nắm chặt bàn tay nhỏ bé, giọng dịu dàng nhưng không giấu được sự nghẹn ngào:

— Không sao đâu con trai. Cứ tin tưởng người này, hắn đến để giúp con.

Trần An thoáng nhướng mày khi nghe cách xưng hô của nàng nhưng không phản ứng gì. Hắn đứng dậy mở hộp, lấy ra một thiết bị hình ống không có kim tiêm. Ngay khi hắn chuẩn bị tiến hành, Hà Tịnh lo lắng hỏi:

— Trần An... thuốc ProtoVita này... liệu có thực sự phù hợp với con tôi không?

Trần An khựng lại, ánh mắt trầm tĩnh nhìn nàng rồi từ tốn trả lời:

— Yên tâm đi. Đây không phải ProtoVita, loại đó không phải thần dược trị được mọi bệnh như lời đồn đâu.

Hắn giơ chiếc lọ nhỏ chứa dung dịch màu xanh ngọc trong suốt lên, ánh sáng chiếu qua khiến nó phát ra luồng sáng nhạt:

— Cái này tên là Myonerve-X, được thiết kế đặc biệt cho trẻ mắc chứng loạn dưỡng cơ như Hà Lâm. Nhưng cần lưu ý, nó không chữa dứt điểm được bệnh, chỉ giúp con chị có thể đi lại và vận động bình thường trong khoảng 6 đến 12 giờ. Tác dụng phụ có thể có, nhưng ta đã điều chỉnh liều lượng phù hợp, không cần quá lo lắng.

Hà Tịnh im lặng vài giây rồi khẽ gật đầu. Nàng biết đây là cơ hội tốt nhất cho con trai mình. Khi Trần An tiến lại gần, Hà Lâm rụt tay lại, ánh mắt đầy sợ hãi:

— Con... con sợ đau...

Hắn đặt nhẹ tay lên vai cậu bé, ánh mắt kiên định:

— Không đau đâu, ta hứa. Chỉ cần nghe tiếng "bíp" một cái là xong.

Hắn khởi động thiết bị. Một âm thanh nhỏ vang lên, việc tiêm hoàn tất trong nháy mắt. Hà Lâm mở to mắt ngạc nhiên nhìn Trần An, sau đó quay sang mẹ để xác nhận. Trần An mỉm cười xoa đầu cậu bé:

— Đấy, ta nói rồi, không đau chút nào phải không?

Hà Lâm cười khẽ, vẻ sợ hãi tan biến. Hắn trao lại hộp thuốc cho Hà Tịnh, cẩn thận dặn dò:

— Thuốc có tác dụng sau một giờ. Chỉ nên dùng vào buổi sáng sau khi thức dậy. Đừng lạm dụng vì sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của đứa trẻ. Một liều là đủ để nó vui chơi cả ngày.

Hà Tịnh nhận lấy hộp thuốc, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động. Nàng nhìn Trần An, cúi đầu thật sâu:

— Cảm ơn người. Thật sự cảm ơn người rất nhiều.

Nàng là người sắp xếp lịch trình nên hiểu rõ hắn bận rộn đến nhường nào, vậy mà hắn vẫn dành chút thời gian ít ỏi để chuẩn bị thuốc cho con trai nàng. Trần An lắc đầu, thản nhiên nói:

— Chỉ là tiện thể trong lúc nghiên cứu ProtoVita-X thôi. Hơn nữa đây là lời hứa khi ký hợp đồng, chị không cần để tâm quá nhiều.

Hắn kiên nhẫn chờ đợi một giờ đồng hồ để chắc chắn thuốc có hiệu quả. Khi Hà Lâm đứng dậy, đôi chân nhỏ bé tuy còn run rẩy nhưng dưới sự cổ vũ của mọi người, cậu bé đã từng bước chậm rãi đi trên nền nhà, ánh mắt lấp lánh phấn khích. Tiếng reo hò của Hà Lâm vang vọng khắp ngôi nhà như một giai điệu của niềm hy vọng.

Trước khi ra về, Trần An quay sang Hà Tịnh, giọng nhẹ nhàng nhưng mang theo ý vị ra lệnh:

— Hôm nay chị nghỉ đi. Hãy dẫn Hà Lâm đi chơi, để nó chạy nhảy thoải mái một chút. Công việc còn lại không có gì phức tạp, ta tự xử lý được.

Dù đã bước đi khá xa, tiếng cười trong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip