Chương 242: Lý Trấn Thiên (2)
Rột!
Chiếc xe máy bỗng như bị một bàn tay khổng lồ nhấc bổng, trượt khỏi vũng bùn một cách nhẹ nhàng. Cả nhóm đứng sững, mắt tròn mắt dẹt nhìn cảnh tượng trước mặt, trái ngược hoàn toàn với vẻ chật vật suốt nửa tiếng đồng hồ qua. Người nông dân cười hề hề, vỗ về con trâu:
— Thế mới biết, nhiều khi không cần sức người, cứ nhờ sức trâu là xong!
Cả nhóm bật cười theo, vừa ngượng ngùng vừa khâm phục. Một người hào hứng chạy tới vỗ mạnh lên vai ông lão:
— Bác đúng là cứu tinh! Mà trâu của bác khỏe thật đấy!
Ông lão xua tay, cười khà khà:
— Khỏe gì đâu, con này cũng thường thôi!
Mọi người nhanh chóng cảm ơn rồi tiện thể hỏi thăm đường về làng. Khi nghe đến cái tên
"Lý Trấn Thiên"
, người nông dân nhíu mày suy nghĩ:
— Lý Trấn Thiên? Trong làng này làm gì có ai tên như vậy?
Cả đội chết lặng. Một người hoảng hốt hỏi:
— Không lẽ chúng ta đi sai làng rồi?
— Bình tĩnh đã, để tôi nói hết. — Người nông dân phì cười — Tên này thì không có, nhưng người có nhân dáng như các chú tả thì có đấy. Đó là một gã thợ rèn to xác, mặt mũi lúc nào cũng cau có như vừa mất tiền vậy.
Trưởng nhóm thở phào, gật đầu cảm ơn rồi cùng cả đội theo ông lão về làng. Đến nơi, trước mặt họ là một ngôi nhà đơn sơ nhưng chắc chắn, xung quanh bày đầy dụng cụ rèn và những thanh sắt nặng trịch. Tuy nhiên, chủ nhân của ngôi nhà lại không có ở đây.
— Giờ tính sao sếp? — Cả nhóm nhìn nhau rồi quay sang trưởng nhóm.
Ông hít một hơi dài, nhìn lên trời xanh lẩm bẩm:
— Lý Trấn Thiên ơi, ngài đang ở cái xó xỉnh nào trong cái rừng quỷ quái này thế?
Đúng lúc đó, từ con đường mòn dẫn vào làng, một thân hình cao lớn xuất hiện. Y vác trên vai xác một con heo rừng đen tuyền, lông lá vẫn còn bết bùn đất. Cơ bắp y cuồn cuộn dưới lớp áo vải cũ, mồ hôi vương trên trán. Đôi mắt sắc lạnh của y quét qua một lượt đám người lạ mặt đang đứng trước nhà mình.
Người nông dân dẫn đường chỉ tay về phía y, giọng phấn khởi:
— Đây, Nghi! Chủ căn nhà này, cũng là thợ rèn và thợ săn giỏi nhất làng ta.
Những nhân viên tuyển dụng vốn đã mệt mỏi nay như được tiếp thêm hy vọng. Họ nhanh chóng chấn chỉnh lại tinh thần, tư thế đứng thẳng hơn, ánh mắt đầy mong đợi. Thế nhưng, ngay khi đặt con heo rừng xuống đất với một tiếng "bịch" nặng nề, người đàn ông tên Nghi không hề tỏ ra thân thiện. Y nhíu mày, ánh mắt lộ rõ vẻ khó chịu:
— Mấy người là ai? Đứng trước nhà tôi làm gì?
Giọng nói y khàn khàn, mang theo sự cảnh giác lẫn bực dọc rõ rệt. Trưởng nhóm hít sâu một hơi, cố gắng giữ phong thái chuyên nghiệp, bước lên một bước và cúi đầu lịch sự:
— Xin chào ông Nghi, chúng tôi là đội ngũ tuyển dụng của tập đoàn Nova. Hôm nay đến đây là để tìm một người tên là… Lý Trấn Thiên.
Như một cơn gió lạnh quét qua, ánh mắt của Nghi khẽ tối lại. Dù chỉ là một cái nhíu mày rất nhẹ, nhưng cả nhóm nhân sự đều tinh ý nhận ra người đàn ông này biết cái tên đó. Y im lặng trong giây lát, ánh mắt lướt qua từng người để đánh giá biểu cảm của họ. Cuối cùng, y trầm giọng hỏi:
— Tìm hắn làm gì?
Trưởng nhóm càng thêm chắc chắn vào giả thuyết của mình, bèn cung kính hơn:
— Thật xin lỗi vì sự đường đột này. Chúng tôi đến đây theo yêu cầu của một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền