ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 252: Đồ Sát

Trong bóng tối dày đặc của khu rừng ven đường, tiếng súng nổ đanh gọn vang lên từng hồi, hòa vào tiếng gió rít qua những tán cây trơ trọi. Ngọn lửa từ chiếc xe bọc thép bị trúng đạn vẫn cháy ngùn ngụt, hắt lên những bóng người loang lổ, méo mó giữa màn khói xám.

Bên trong một chiếc xe bọc thép khác, không khí căng thẳng như dây đàn. Những người lính đặc nhiệm nắm chặt vũ khí, ánh mắt đầy cảnh giác quét qua hai tù nhân trước mặt. Đó là hai gã quái vật với cơ bắp khổng lồ, bị xích chặt xuống sàn xe bằng hợp kim titan.

Một trong số đó ngồi sát cửa sau, nhếch môi nở nụ cười nhạt. Hắn hơi nghiêng đầu, liếc nhìn ra ngoài qua lớp kính chống đạn, nơi những người lính đang lần lượt ngã xuống dưới làn hỏa lực dày đặc. Hắn bật cười, một giọng cười khô khốc, pha lẫn chút thích thú và trêu chọc:

— Mấy anh có cần bọn tôi ra đó hỗ trợ không? Nhìn đồng đội của các anh trông có vẻ sắp thua đến nơi rồi đấy.

Lời nói của hắn như một nhát dao rạch qua bầu không khí ngột ngạt. Một người lính siết chặt nắm đấm định phản bác, nhưng khi vừa liếc mắt ra ngoài, người đó bỗng chết sững. Trong ánh sáng lập lòe của ngọn lửa, từng đồng đội của y đang gục xuống, từng người, từng người một… Bàn tay người lính bắt đầu run rẩy.

Tên tù nhân còn lại ngồi sâu bên trong xe có phần trầm ổn hơn. Hắn tên là Phan Duy Khánh, ánh mắt sắc bén nhưng không mang theo sự khiêu khích như gã bên cạnh. Thay vì chế giễu, hắn chỉ bình thản cất giọng, trầm thấp nhưng đầy trọng lượng:

— Chúng tôi là đối tượng thử nghiệm. Cho dù không bị xích thế này, con chip cấy sau gáy cũng đủ để trói buộc bọn tôi. Thay vì ngồi chờ chết, sao không thử liên hệ đội trưởng đi? Biết đâu… chúng tôi có thể giúp được gì đó.

Những người lính thoáng chần chừ. Một người trong số họ liếc nhìn đồng đội, rồi lại nhìn hai tên tù nhân trước mặt. Ánh lửa phản chiếu trên bộ giáp, hắt lên những đường nét căng thẳng trên khuôn mặt họ. Cuối cùng, một người gật đầu, lao ra ngoài chạy thẳng đến chỗ đội trưởng.

Đội trưởng Văn Huy đang đứng giữa đội hình phòng thủ, đôi mắt sắc bén quét nhanh qua chiến trường. Gương mặt y lạnh lùng, nhưng bên dưới lớp giáp kiên cường ấy là những suy nghĩ đang xoay chuyển không ngừng. Khi người lính chạy đến báo cáo tình hình trong xe bọc thép, ánh mắt Văn Huy thoáng lóe lên một tia sáng sâu xa. Y im lặng một giây, rồi dứt khoát ra lệnh:

— Dẫn ta đến đó.

Không lâu sau, cánh cửa thùng xe mở ra. Hơi nóng từ ngọn lửa bên ngoài phả vào, mang theo mùi khói và mùi kim loại cháy khét lẹt. Văn Huy bước vào, ánh mắt đảo qua từng tù nhân. Y không biểu lộ chút sợ hãi nào, cũng không che giấu sự cấp bách trong lòng:

— Tình thế thật sự cấp bách. Dù đã liên hệ được viện binh nhưng họ chưa thể đến kịp. Nếu các anh ra ngoài giúp cầm cự đến lúc đó, ta sẽ tự mình lãnh công, xin giảm án cho các anh.

Không có lời đe dọa, cũng không có sự uy hiếp, chỉ có một sự thật rõ ràng. Đây là trận chiến sinh tử, và y cần họ. Tuy nhiên, trong câu nói của y cũng ẩn chứa một lời cảnh báo ngầm rằng tiếp viện đang trên đường tới, nghĩa là dù họ có ý đồ gì cũng không thể làm loạn.

Một thoáng im lặng trôi qua. Tên tù nhân cao một mét tám, kẻ đã cười nhạo lúc trước, chợt bật cười thành tiếng. Hắn đứng dậy,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip