ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 256: Cảnh Giác Lẫn Nhau

Màn đêm như bị xé nát bởi ánh lửa và tiếng súng, bốn tù nhân tựa như những con quái vật khoác da người tiếp tục càn quét chiến trường. Tiếng la hét thảm thiết vang lên khắp nơi. Kẻ địch vốn đang giữ thế áp đảo, giờ đây chỉ còn là những con mồi tuyệt vọng trước bầy thú săn thực thụ.

Tên tù nhân cao hai mét, tay cầm tấm khiên thép khổng lồ, lao về phía trước như một cỗ xe tăng mất kiểm soát. Hắn gầm lên một tiếng, vung cánh cửa xe bọc thép trong tay như một thứ vũ khí hạng nặng.

“Bùm!”

Chỉ với một cú đập ngang, ba tên phục kích đứng gần đó đã bị nghiền nát. Xương cốt chúng vỡ vụn dưới sức mạnh khủng khiếp, thân thể bị ép thành những đống thịt nát không rõ hình hài. Máu tươi bắn tung tóe lên mặt những kẻ còn sống sót, khiến chúng sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu.

“Chạy! Mau chạy đi!”

Một tên hét lên thất thanh, vứt bỏ vũ khí rồi quay đầu tháo chạy vào màn đêm. Nhưng chỉ trong tích tắc, một sợi xích lạnh lẽo đã vút qua không trung, quấn chặt lấy cổ hắn.

“Rắc!”

Âm thanh xương cổ bị siết nát vang lên rợn người. Cơ thể tên đó giật mạnh về phía sau, rồi bị kéo lê trên mặt đất như một con búp bê rách rưới. Tên tù nhân sử dụng dây xích cười nhạt:

“Đồ hèn.”

Hắn giật mạnh sợi xích một lần nữa, đầu của kẻ xấu số kia lập tức bị vặn ngược một góc một trăm tám mươi độ.

“Quái vật! Bọn chúng là quái vật!”

Những tên phục kích còn lại hoàn toàn tan rã ý chí chiến đấu. Một số cố gắng chạy trốn, nhưng Khánh đã nhanh hơn. Dưới ánh lửa cháy rực, hắn như một bóng ma lướt qua chiến trường. Dao quân dụng trong tay hắn không hề phát ra tiếng động, chỉ thấy những tia máu phun trào theo mỗi bước chân. Một tên địch thậm chí còn chưa kịp cảm nhận cơn đau, thủ cấp đã lìa khỏi cổ.

Những binh sĩ thuộc quân hộ tống quan sát từ xa, trái tim họ thắt lại. Họ biết bốn kẻ này đang chiến đấu vì phe mình, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến họ lạnh sống lưng. Một người lính nuốt khan, tay siết chặt cò súng, lẩm bẩm:

“Đây... đây không phải chiến đấu, đây là thảm sát.”

Tên tù nhân cao một mét tám vung rìu lần nữa, nụ cười khoái trá trên mặt hắn thậm chí còn đáng sợ hơn cả cảnh tượng giết chóc xung quanh. Hắn ném mạnh chiếc rìu trong tay.

“Vút!”

Chiếc rìu xoáy tròn, chém ngang qua ba tên địch trong một đường duy nhất. Cả ba tên khựng lại, mắt mở to, miệng cố kêu lên nhưng chỉ thấy máu tuôn trào, rồi đồng loạt ngã xuống, nhuộm đỏ cả một vùng đất.

Quân sĩ hộ tống nhìn thấy cảnh này chỉ cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Tên đội trưởng quân hộ tống, dù là người dày dạn kinh nghiệm chiến trường, cũng phải cố giữ nhịp thở chậm lại để trấn tĩnh. Hắn liếc nhìn xung quanh, thấy một số binh sĩ của mình đã đứng chết trân, quên cả nổ súng.

Một người lẩm bẩm: “Chúng ta thực sự đang đứng cùng một phe với... bọn chúng sao?”

Tiếng súng của phe phục kích giờ chỉ còn lẻ tẻ. Những kẻ sống sót quẳng vũ khí, hai tay giơ cao, gương mặt đầy vẻ sợ hãi:

“Đừng giết chúng tôi! Xin đừng giết...”

“Rắc!”

Tên tù nhân cao hai mét tóm lấy một kẻ vừa đầu hàng, bóp nát cổ hắn như nghiền một cái cốc giấy. Tiếng xương gãy vang lên sắc lạnh. Không ai dám thốt thêm lời nào. Binh sĩ hộ tống kẻ quay mặt đi, người run rẩy chĩa súng vào đồng minh mà không tự nhận ra. Tất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip