ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 277: Hữu Bất Thức

Bộ thiết bị liên kết thần kinh loại tinh giản còn lại đã được đóng gói chỉnh chu, dán nhãn ưu tiên đặc biệt và chuyển thẳng qua bộ phận sinh học.

Kỹ sư trưởng Đặng Hữu Thức nhìn đơn hàng vừa chuyển đi liền thở phào một hơi, cả người như xẹp xuống như chiếc bánh xe hết hơi.

"Xong... rồi..."

Hắn không trở về phòng riêng nữa mà lê từng bước về góc phòng, chui tọt vào chiếc túi ngủ con nhộng màu xám bạc như thể đó là chiếc quan tài an nghỉ cuối cùng của mình.

"Đừng ai gọi y... trong... vòng... bảy tiếng..."

Chưa kịp nói dứt câu, hắn đã phát ra tiếng khò khò đặc trưng, hòa quyện cùng tiếng quạt tản nhiệt và âm thanh lạch cạch của những con robot đang dọn dẹp xung quanh.

Chỉ mười phút sau...

[Cảnh báo hệ thống. Kỹ sư trưởng Đặng Hữu Thức, vui lòng phản hồi. Có lệnh điều động cấp hai từ bộ phận nghiên cứu sinh học.]

"..."

[Lệnh có hiệu lực ngay lập tức. Vui lòng xác nhận.]

Chiếc túi ngủ khẽ rung lên một chút, nhưng không có ai trả lời.

[Kích hoạt chuông báo cấp một.]

"Tít — tít — TÍT TÍT TÍT!!!"

"MẸ KIẾP!!!"

Tiếng hét thất thanh vang vọng khắp phòng thí nghiệm. Một chiếc dép bay khỏi túi ngủ như vũ khí phản kháng yếu ớt, nhưng lại trệch mục tiêu và đập trúng máy pha cà phê.

Hữu Thức ló đầu ra, tóc tai rối bù như tổ quạ, đôi mắt đỏ ngầu, môi mấp máy như đang niệm chú.

"Các người không cho y ngủ là muốn y điên thật mà... đừng ép người quá đáng."

Một trong những kỹ sư trẻ đang cầm máy tính bảng lướt hệ thống quay sang cười toe toét:

"Hay là sếp đổi tên đi, để khỏi bị... 'Thức' hoài."

"Phải đó! Anh đặt tên là Hữu Bất Thức đi, biết đâu hệ thống sẽ tha cho!"

Cả đám cười ầm lên, có kẻ còn lấy bút lông ghi ngay lên lưng áo blouse của hắn ba chữ "Hữu Bất Thức" bằng tiếng Nhật cho thêm phần "công nghệ".

Hữu Thức thở dài, vác tấm thân tàn rời khỏi túi ngủ, lết từng bước ra cửa như một chiến binh đã mất hết niềm tin vào nhân loại.

"Lại là bên sinh học đúng không? Mấy tên điên đó lại muốn y mô phỏng cái gì nữa đây? Chuột hát opera à?!"

Một cô kỹ sư đưa ly cà phê cho hắn, nháy mắt trêu chọc:

"Người ta không biết đâu thưa sếp, nhưng đây là lệnh bảo mật cấp tám đấy."

"Sếp đi sớm về sớm, biết đâu lại được tăng lương."

"Ừ... hoặc là tăng huyết áp."

Hữu Thức lẩm bẩm, nốc cạn ly cà phê rồi uể oải bước ra khỏi phòng.

Khu nghiên cứu sinh học – tầng B2, khu vực giới hạn.

Vừa tới nơi, Hữu Thức đã bị quét qua ba lớp an ninh, yêu cầu bỏ kính râm, tháo đồng hồ và xác thực sinh trắc học. Một nhân viên trẻ đón hắn ở cửa với gương mặt nghiêm túc như thể đang dẫn người vào pháp trường.

"Kỹ sư trưởng Đặng Hữu Thức?"

"Ờ... là y."

Hắn vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài, tay cầm ly cà phê thứ hai, bên khóe miệng vẫn còn dính vệt sốt mì gói.

"Về thí nghiệm lần này, tôi cần anh lưu ý vì độ bảo mật thuộc cấp tám."

Nghe đến đó, Hữu Thức suýt chút nữa đã phun hết cà phê ra sàn.

"Cái gì?! Cấp... cấp tám sao?!"

"Vâng. Cấp tám. Được xác nhận trực tiếp bởi giám đốc công nghệ Trần An."

Hữu Thức đứng ngây người ra một lúc, cảm giác như vừa nghe tin mình trúng vé đi du lịch sao Hỏa mà không có ngày về. Trong hệ thống bảo mật của Nova Sanctum, tổng cộng có tám cấp bậc:

Cấp 1–3 là thông tin kỹ thuật phổ thông, dù bị lộ cũng không gây ảnh hưởng lớn. Cấp 4–5 liên quan

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip