ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 279: Liệu Có Ăn Tát Không?

Kỹ sư trưởng Đặng Hữu Thức chăm chú nhìn vào màn hình giả lập ba chiều, đôi tay gõ liên tục lên bàn phím như đang diễn tấu một bản nhạc căng thẳng, không chút dạo đầu.

Trên màn hình, mô hình ảo của Phan Khánh An đang chuyển động. Hệ thống giả lập được lập trình để tạo áp lực tâm lý cực hạn, kích thích các phản ứng sinh học bất thường, tất cả đều nhằm thúc đẩy sự phát triển vượt bậc của hắn.

Victoria đứng cạnh bàn điều khiển, đôi mắt không rời khỏi chuỗi dữ liệu đang cuộn trào như sóng thần trên giao diện. Mỗi con số, mỗi xung động năng lượng đều khiến nàng cảm thấy bất an.

Nàng chợt lên tiếng, giọng trầm lặng:

“Liệu... nếu phương pháp điều trị bằng thuốc không hiệu quả, y có cần phải trải qua cách ‘thức tỉnh nhân tạo’ này không?”

Ánh mắt nàng nghiêm túc hơn bao giờ hết. Nhìn cơ thể Phan Khánh An đang căng cứng giữa những dòng dữ liệu biến thiên, Victoria không khỏi rùng mình. Đằng sau lớp vỏ bọc khoa học này, nàng cảm nhận được một sự đáng sợ vô hình.

“Người đó... tôi không chắc mình có thể giữ vững tinh thần sau một liệu trình như vậy.”

Trần An đang theo dõi mô phỏng, không trả lời ngay. Hắn hơi nghiêng đầu về phía nàng, bình thản hỏi một câu đầy ẩn ý:

“Tối qua cô ngủ có ngon không?”

Victoria cau mày, không hiểu câu hỏi này có liên quan gì đến vấn đề đang thảo luận. Nàng định đáp lại theo phản xạ:

“Tất nhiên là khô...”

Nhưng lời vừa đến môi liền khựng lại. Nàng trầm mặc, hơi thở dần chậm lại. Những hình ảnh ban sáng lướt nhanh trong tâm trí: sự tỉnh táo lạ thường, đầu óc minh mẫn, cùng cảm giác thư thái dễ chịu mà nàng cứ ngỡ là do chiếc giường êm ái mang lại.

Nàng lẩm bẩm:

“Giấc mơ đó… thật yên bình. Là giấc ngủ nhẹ nhàng nhất trong mấy năm qua của tôi.”

Ánh mắt Trần An khẽ nheo lại, như thể đã xác nhận được điều mình dự đoán:

“Vậy là AlphaBoost.No1 đã có tác dụng. Trong thời gian ngắn, cô chưa cần đến phương pháp thứ hai.”

Hắn quay lại với màn hình mô phỏng, ngón tay khẽ búng vào giao diện, tạo ra một hình cầu Hologram xoay tròn, rồi tiếp tục nói:

“Hơn nữa, mọi chuyện không như cô nghĩ đâu. Thí nghiệm này không nằm trong liệu trình của cô. Đây là cách đẩy nhanh quá trình thức tỉnh vốn dĩ sẽ diễn ra tự nhiên nhưng phải tốn đến nhiều năm. Nói cách khác, chúng tôi đang cố gắng ‘nén’ thời gian lại.”

Victoria im lặng lắng nghe. Giọng Trần An vẫn đều đều, chuyển sang tông điệu giảng giải:

“Chúng tôi gọi đó là thức tỉnh nhân tạo. Quá trình này mô phỏng lại những rèn luyện khắc nghiệt, xung đột tâm lý và tương tác năng lượng – những yếu tố từng xuất hiện ở các cá nhân thức tỉnh thành công trong tự nhiên. Nhưng khác ở chỗ, chúng tôi có thể điều khiển được nó.”

Nàng chớp mắt, lặp lại thuật ngữ đó trong đầu như một câu hỏi:

“Thức tỉnh… nhân tạo…”

Trần An phóng to mô hình Hologram, hiển thị các lớp năng lượng tương tác giữa con người và hạt từ Biến Dị Thạch:

“Cô biết đấy, loại hạt năng lượng này có thể biến đổi sinh vật sống nếu chúng tồn tại đủ lâu trong môi trường đó. Đó là thức tỉnh tự nhiên – một quá trình chậm rãi, chịu ảnh hưởng từ môi trường và áp lực sinh tồn. Nhưng vấn đề là...”

Hắn thu nhỏ mô hình, chỉ vào một vùng đỏ rực:

“Nó quá chậm, và không thể phổ cập được.”

Victoria thắc mắc:

“Chẳng phải năng lực là thứ ngẫu nhiên, phụ thuộc vào cơ địa và tiềm năng của mỗi người sao?”

Trần An mỉm cười nhạt,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip