ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 28: Góc Xưa

Sáng sớm tại nhà của Trần An...

Hắn đang ngồi bên bàn ăn, thưởng thức bữa sáng đơn giản với bánh mì và sữa. Trên bàn, chiếc máy tính xách tay cùng bản danh sách dụng cụ và tài liệu nghiên cứu đang được hắn kiểm tra cẩn thận.

Ánh nắng sớm len qua cửa sổ, soi sáng mặt bàn bừa bộn những tư liệu chuyên ngành. Trần An khẽ cau mày trầm tư, nhấp một ngụm sữa cuối cùng trước khi rà soát lại lần nữa các thiết bị cần mang theo.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan không gian yên tĩnh. Nhìn vào màn hình, hắn thấy một cái tên quen thuộc hiện lên. Đó là Tiến sĩ Viktor, cộng sự và cũng là người bạn đáng tin cậy của hắn, dù giữa hai người có sự chênh lệch tuổi tác khá lớn.

Trần An bắt máy, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không giấu được vẻ tò mò:

— Chào buổi sáng, Tiến sĩ. Có chuyện gì mà ông lại gọi sớm thế này?

Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Viktor truyền đến đầy năng lượng, thậm chí có phần hào hứng quá mức:

— Sớm gì mà sớm! Ta đã đợi dưới xe rồi. Xuống nhanh đi, chúng ta có rất nhiều việc phải làm trong ngày hôm nay đấy.

Trần An cười khẽ, đứng dậy thu dọn đồ đạc:

— Đợi một chút, y ra ngay đây.

Bước ra khỏi tòa nhà, Trần An xách theo chiếc vali nhỏ chứa tài liệu và dụng cụ nghiên cứu. Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán cây bên đường, phủ lên dáng người trẻ trung nhưng đầy cương nghị của hắn.

Dựa lưng vào chiếc xe đậu gần đó là Viktor, một người đàn ông phong trần ngoài ba mươi lăm tuổi. Mái tóc y đã hơi chớm hoa râm nhưng đôi mắt vẫn toát lên vẻ sắc sảo lạ thường. Thấy Trần An xuất hiện, y khẽ mỉm cười chào đón.

— Chào buổi sáng, cậu Trần! Ăn gì chưa?

Trần An bật cười, nhướng mày đáp lại:

— Vẫn gọi tôi là cậu Trần sao? Đừng khách sáo thế, Tiến sĩ. Tôi ăn rồi, còn ông thì sao? Vẫn cà phê với bánh dinh dưỡng như mọi khi chứ?

Viktor cười lớn, vỗ nhẹ vào bụng mình đầy thoải mái:

— Haha, quả nhiên cậu rất hiểu ta. Một tách cà phê và vài mẩu bánh dinh dưỡng là đủ rồi.

Y khẽ nghiêng đầu về phía cửa xe:

— Lên xe đi, chúng ta vào việc thôi. Trợ lý của ta bận việc rồi, hôm nay ta sẽ đích thân chở cậu.

Cả hai bước vào trong, cửa xe đóng lại với một tiếng “cạch” chắc nịch. Khi động cơ vừa khởi động, Trần An lập tức vào thẳng vấn đề:

— Việc tìm kiếm phòng thí nghiệm thế nào rồi?

Viktor thở dài, xoay vô lăng đánh lái ra khỏi bãi đỗ:

— Phải công nhận rằng, để tìm được một phòng thí nghiệm đạt tiêu chuẩn của cậu trong thành phố này quả thực không dễ dàng. Nhưng ta có tin tốt đây, phòng thí nghiệm ở Đại học Minh Khai tạm thời có thể đáp ứng được.

Y liếc nhìn Trần An một cái rồi tiếp tục:

— Ta đã gửi thư đề nghị mượn dùng trong một tuần. Đổi lại, ta phải đồng ý đứng lớp vài buổi giảng dạy tại đó... Một sự trao đổi công bằng, nhỉ?

Nghe đến cái tên “Đại học Minh Khai”, biểu cảm của Trần An chợt khựng lại. Những ký ức xưa cũ về nơi hắn từng theo học và tốt nghiệp ùa về như thác đổ, kéo theo hình ảnh về những phòng thí nghiệm thiếu thốn trang thiết bị mà hắn vốn đã quá quen thuộc.

Viktor liếc nhìn qua gương chiếu hậu, dễ dàng nhận ra vẻ lưỡng lự của người bạn trẻ. Giọng y dịu lại, đầy vẻ trấn an:

— Này, đừng lo lắng quá. Ta đã sắp xếp vận chuyển những thiết bị nghiên cứu cần thiết tới đó rồi. Cậu chỉ việc tập trung hoàn toàn vào phần việc của mình thôi.

Y mỉm cười khích lệ thêm:

— Còn nữa, học trò của ta cũng sẽ đến hỗ trợ. Có khi họ lại giúp được khối việc đấy chứ.

Trần An thở phào, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười biết ơn:

— Cảm ơn ông, Viktor. Nếu không có ông, mọi thứ chắc chắn đã rối tung lên cả rồi.

Bầu không khí trong xe trở nên nhẹ nhàng hơn. Viktor bẻ lái vào một con đường vắng, bất chợt chuyển sang tông giọng đầy tò mò:

— Vậy hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu chế tạo NucleoVital-2 chứ? Ta nhớ cậu từng nhấn mạnh nó là ưu tiên số một mà.

Trần An lắc đầu, nét mặt nghiêm nghị trở lại:

— Không. Tôi quyết định sẽ ưu tiên chế tạo NanoCatalyst trước.

Câu trả lời này khiến Viktor thoáng kinh ngạc. Y cau mày hỏi lại với vẻ băn khoăn:

— Thay đổi kế hoạch sao? NucleoVital-2 chẳng phải là thứ quan trọng nhất ư? Tại sao lại chuyển sang NanoCatalyst?

Giọng Trần An trầm thấp nhưng vô cùng kiên định:

— NanoCatalyst là thành phần không thể thiếu của ProtoVita. Nó không chỉ tăng cường khả năng hấp thụ oxy và lưu thông máu, mà còn giúp ProtoVita thâm nhập vào tế bào nhanh hơn.

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt trở nên xa xăm như bị kéo về một mảnh ký ức không thể xóa nhòa:

— Quan trọng hơn... có người đang cần NanoCatalyst ngay lập tức. Nếu không hoàn thành sớm, e rằng sẽ không kịp cứu người nữa. Chúng ta cũng sẽ tiến hành làm BioAdaptin-X luôn.

Khoang xe chìm vào im lặng. Viktor trầm ngâm trong giây lát như đang cân nhắc từng lời Trần An vừa nói. Sau đó, y khẽ gật đầu:

— Nếu cậu đã quyết định như vậy thì ta ủng hộ. Chúng ta sẽ làm hết sức mình để kịp tiến độ.

Chiếc xe lao đi trong ánh nắng ban mai, mang theo hai nhà khoa học, một người dày dặn kinh nghiệm và một người đầy nhiệt huyết.

...

Tại Đại học Minh Khai...

Ngôi trường này tọa lạc trong một khuôn viên rộng lớn với kiến trúc hiện đại xen lẫn nét cổ điển, hôm nay dường như náo nhiệt hơn thường lệ. Nơi đây đang chuẩn bị đón tiếp một vị khách đặc biệt — Tiến sĩ Viktor Ivanovich Petrov, người được coi là biểu tượng toàn cầu trong lĩnh vực sinh học và y học.

Trường Minh Khai vốn danh tiếng lẫy lừng, chỉ đứng sau Đại học Quốc gia, đặc biệt mạnh về các nghiên cứu khoa học công nghệ cao. Việc Viktor đến đây làm việc không chỉ khiến giới học thuật xôn xao mà còn là cơ hội vàng để nhà trường khẳng định vị thế.

Chiếc xe của Viktor dừng lại ngay trước cổng trường theo vị trí mà trợ lý đã gửi. Tại đây, một đám đông gồm các giáo sư, giảng viên, sinh viên và cả báo chí đã tề tựu đông đủ. Họ cầm theo biểu ngữ chào mừng, tiếng màn trập máy ảnh vang lên liên hồi cùng những tiếng xì xào tán thưởng:

— Đó chính là Tiến sĩ Petrov sao?

— Nghe nói y từng nhận giải thưởng Khoa học Lomonosov danh giá và cả giải thưởng Kavli! Làm sao trường mình mời được vị đại thần này về đây nhỉ?

— Thậm chí có tin y đã hủy cả hội thảo quốc tế ở Geneva và buổi báo cáo dự án với hội đồng khoa học cấp cao chỉ để đến đây đấy!

Tiến sĩ Viktor bước xuống xe, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng trong ánh mắt lộ rõ vẻ không hài lòng. Y quay sang phía trợ lý Alexei — một thanh niên mặc vest gọn gàng đang vội vã tiến lại gần.

— Alexei, ta đã dặn cậu phải làm mọi chuyện thật kín đáo. Thế này là sao?

Alexei gãi đầu, lúng túng giải thích:

— Thưa Tiến sĩ, chuyện này... Hiệu trưởng muốn tận dụng cơ hội để nâng cao danh tiếng cho trường. Tôi đã cố ngăn cản nhưng ông ấy không chịu nghe.