Chương 281: Thanh Kiếm Mang Tên Victoria
Victoria quay người lại, ánh mắt khẽ động khi thấy Trần An đang bước nhanh về phía mình. Bước chân hắn có phần vội vàng và hơi lúng túng, giống như đang bị chính đôi chân thúc đẩy chứ không phải do ý chí dẫn dắt.
Dừng lại trước mặt nàng, Trần An hơi thở gấp, đôi mày nhíu lại một thoáng như đang tự tranh đấu với bản thân. Ngay sau đó, hắn rướn nhẹ người, trịnh trọng cúi đầu.
"Xin lỗi... Tôi... ừm... có vẻ đã sơ suất trong phép lịch sự rồi."
Dứt lời, Trần An nâng nhẹ bàn tay của Victoria lên bằng cả hai tay. Cử chỉ của hắn cực kỳ nghiêm túc, khiến Victoria cũng chỉ biết đứng yên để bản thân bị cuốn vào tình huống này.
Hắn khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ như gió thoảng lên mu bàn tay nàng.
"Chúc nàng thuận buồm xuôi gió, tiểu thư Lancaster."
Một khoảng lặng dễ chịu bao trùm không gian. Victoria không khỏi bất ngờ, nàng chẳng thể ngờ được hắn thực sự sẽ hành động như vậy. Đôi mắt xanh ánh lên vẻ ngạc nhiên thoáng qua, rồi lại dịu xuống như mặt hồ lặng sóng.
Ánh sáng từ trần nhà đổ xuống, khúc xạ trên mái tóc vàng ngắn khiến từng sợi tóc như phát ra hào quang trong luồng khí mát lành. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên thành một nụ cười vừa tinh nghịch, vừa dịu dàng, lại đẹp đến động lòng người.
Nàng đưa tay còn lại lên che miệng, cười khúc khích:
"Fufu... Trời ạ, nhìn người nghiêm túc như thế, y hệt như đang ở giữa một buổi vũ hội hoàng gia vậy."
Victoria rút tay lại, nhướng mày nhìn hắn, nụ cười quyến rũ vẫn vẹn nguyên trên môi:
"Hình như người đang hiểu lầm gì đó rồi, Trần An."
Trần An như sực tỉnh khỏi giấc mộng, khuôn mặt nghiêm nghị thoắt cái đỏ bừng:
"Tôi... không phải... Tôi chỉ nghĩ... nàng đứng chờ... nên..."
"Đúng là tôi đứng chờ, nhưng không phải chờ điều này."
Victoria đáp lời, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý.
Hắn cứng họng, ánh mắt đảo quanh tìm chỗ trốn. Mấy nhân viên phía sau đang hóng chuyện lập tức quay đi giả vờ làm việc, nhưng hắn vẫn nghe rõ tiếng họ đang cố nén cười.
Victoria khẽ lắc đầu, ánh mắt mang theo vẻ trêu đùa:
"Trong giới quý tộc đúng là có kiểu chào tạm biệt như vậy, nhưng đó chỉ mang tính lễ nghi dùng cho các dịp đặc biệt thôi. Với mối quan hệ của chúng ta hiện tại thì... không cần thiết phải làm vậy."
Nàng ngừng một nhịp, rồi ghé sát hơn một chút, giọng nhỏ lại nhưng vẫn giữ nét cợt nhả:
"Nhưng nếu người đã thích thì tôi cũng không ngại diễn cùng vài lần đâu."
Trần An mở miệng định phản bác nhưng lại chẳng thốt nên lời. Hắn không biết phải phản ứng ra sao, từ "thích" phát ra từ miệng nàng khiến đầu óc hắn tạm thời đình trệ.
Ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc yên lặng. Không còn tiếng bước chân, không còn lời thì thầm xung quanh, cả thế giới như chỉ còn hai người đứng đó. Một kẻ bối rối đến mức không biết giấu mặt vào đâu, một người lại cười dịu dàng khiến tim đối phương lỡ mất một nhịp.
Cuối cùng, Victoria nghiêng đầu, quay người rời đi với bước chân nhẹ nhàng hơn hẳn lúc nãy.
"Tạm biệt, Trần An. Tôi sẽ đợi bản tóm tắt. Và... nếu được thì lần sau, đừng quên khen ngợi khi người ta đã cố gắng nhé."
Lời nói cuối cùng mang theo chất giọng nửa trêu nửa thật. Nàng bước đi, dáng lưng uyển chuyển dần khuất sau góc hành lang.
Trần An đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay vẫn giữ nguyên vị trí vừa hôn lên tay nàng. Hắn nhìn theo bóng lưng ấy, lòng đầy cảm xúc lẫn lộn.
Sau lưng hắn, giọng La Duy Minh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền