Chương 310: Như Thằng Cha Nó (2)
Trần An khựng lại. Trong khoảnh khắc, ánh nhìn sắc lạnh thường ngày bỗng dịu đi. Hắn nhấn nút nghe, giọng người phụ nữ truyền đến đầy ấm áp:
"An à, con có rảnh nghe máy không?"
"Con nghe đây mẹ."
Giọng hắn bỗng chốc nhẹ tênh, như đứa con nhỏ năm nào.
Đầu dây bên kia, Lý Nguyệt bật cười rạng rỡ:
"Trần Kiệt được nhận vào Học viện Công nghệ Nova Sanctum rồi! Sáng nay có thư báo về, mẹ vừa mở xong là nó đã mừng quýnh lên, chạy sang khoe với mẹ cả ngày."
Trần An hơi sững người, rồi một nụ cười thật sự hiện rõ trên khuôn mặt hắn:
"Thật sao? Đúng là không ngờ tới... Trông lóc chóc thế mà cũng khá quá nhỉ."
Hắn biết rõ học viện Nova là nơi tuyển mộ khắt khe bậc nhất, đào tạo những tinh hoa của thế giới. Chính hắn là người đặt ra tiêu chuẩn đầu vào, nên việc em trai mình trúng tuyển khiến hắn vừa tự hào vừa bất ngờ.
Lý Nguyệt dịu giọng nói tiếp:
"Mẹ biết con cũng làm việc ở Nova... Tuy con không kể rõ mình làm gì, nhưng mẹ vẫn mong con nếu có thể thì trông chừng thằng Kiệt giùm mẹ. Nó còn nhỏ, lại ham vui, tính tình bốc đồng, mẹ chỉ sợ nó nghịch dại."
Nghĩ đến cảnh thằng bé quậy phá trong phòng thí nghiệm, Trần An vừa buồn cười vừa thấy ái ngại cho giáo viên chủ nhiệm tương lai của nó.
"Dạ, mẹ yên tâm. Con sẽ để mắt đến nó. Dù sao học viện cũng gần khu nghiên cứu của con."
Lý Nguyệt im lặng một nhịp rồi nhẹ nhàng hỏi:
"Dạo này con có về nhà được không? Lâu lắm rồi con không về nhà rồi."
Trần An nhìn vào khoảng không phía trước, ánh xanh của màn hình phản chiếu lên đôi mắt đang mệt mỏi. Lịch trình dày đặc, các cuộc họp hội đồng chiến lược, báo cáo dự án thế hệ mới... tất cả như những tảng đá đè nặng. Nhưng trước mặt mẹ mình, hắn chỉ là một người con.
"Hiện tại con chưa thể về được mẹ ạ... Nhưng con hứa sẽ thu xếp sớm nhất có thể."
Lý Nguyệt im lặng một lúc rồi thở dài:
"Con càng ngày càng giống ba con."
"Ngày xưa ông ấy cũng cứ ôm việc vào người, như thể gánh cả thiên hạ trên vai mà quên mất bản thân. Cứ nói không sao, rồi đến lúc đổ bệnh ra đó mới biết. Con cũng vậy, làm như mẹ không nhận ra chắc?"
"Hai cha con nhà này đúng là hết nói nổi."
Trần An cười, có chút chột dạ nhưng vẫn nói đùa:
"Đúng là dạo này con hơi mệt thật, nhưng không đến mức như mẹ nói đâu. Hay là tập đoàn nên tuyển mẹ làm chuyên gia tâm lý nhỉ? Đãi ngộ tốt lắm, mẹ có hứng thú không?"
Bà cười khúc khích:
"Thôi, nhà có ba thằng con trai là mẹ đủ mệt rồi, không có nhu cầu tuyển thêm ai đâu."
Rồi bà hạ giọng trêu đùa:
"Mà này, con lo việc thiên hạ nhiều như vậy, bao giờ mới lo cho bản thân đây? Tính bao giờ mới lấy vợ cho mẹ nhờ? Mẹ già rồi, không kham nổi việc chăm sóc hai đời đàn ông cứng đầu như vậy đâu!"
Trần An cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng vắng:
"Mẹ yên tâm, khi nào mẹ già thì con lấy vợ. Giờ mẹ còn trẻ măng thế này thì lo gì."
"Cái thằng này! Bữa nào về đi, mẹ dẫn con đi xem mắt. Bạn của mẹ cứ hỏi về con suốt đấy."
Tiếng cười của hai mẹ con hòa vào nhau, khiến mọi áp lực và trách nhiệm tạm thời lùi xa.
"Dạ, thôi mẹ nghỉ nhé, con phải chuẩn bị làm việc tiếp đây."
"Ừ, con nhớ giữ gìn sức khỏe."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền