ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 315: Sinh Tồn Hậu Tận Thế

Gia đình Lữ Cha thuộc diện khá giả, cuộc sống dư dả. Cha mẹ hắn vốn không phải kiểu người gây áp lực về thành tích, cũng chẳng mong cầu con cái phải làm rạng danh tổ tông hay đứng đầu trường lớp cho oách.

Họ sống theo kiểu tự tại như mây bay nước chảy, chỉ quan tâm hôm nay ăn gì ngon, mai đi chơi ở đâu. Con cái có tiền đồ thì tốt, bằng không cũng chẳng sao.

Lữ Cha cứ thế lớn lên như cỏ dại gặp nắng, chẳng cần ai uốn nắn, cũng chẳng thiết tha việc phải tỏa sáng rực rỡ. Hắn chỉ cần ba điều cơ bản: ăn đủ bữa, ngủ đủ giấc và đừng ai làm phiền khi hắn đang nằm nghỉ.

Về đến nhà, hắn đá đôi dép sang một bên rồi lấy điện thoại ra. Đúng lúc ấy, máy phát một đoạn tin nhắn thoại, giọng cha mẹ hắn vang lên đầy hồ hởi:

“Cha mẹ đi du lịch mấy hôm nha con! Kỷ niệm ngày cưới mà. Con ở nhà ngoan, đừng ăn mì hoài, nhớ mở cửa cho thoáng chứ đừng đóng kín mít rồi ủ trong phòng như cái bánh chưng.”

“À, nhớ tưới cây giùm mẹ với nha!”

Giọng mẹ hắn líu lo như chim hót, còn giọng cha thì xen vào cười khà khà phía sau, nghe như thể ông đang vừa nói vừa kéo vali ra taxi. Tin nhắn vừa dứt, một biểu tượng hình trái tim lớn hiện lên kèm dòng chữ: “Ba mẹ yêu con nhất trần đời.”

Lữ Cha đứng lặng vài giây, nhìn màn hình sáng rực giữa căn phòng tối om rồi thở dài một tiếng.

Một tiếng thở dài mang đậm phong cách của hắn.

“Yêu thương thật đấy.”

Cha mẹ hắn đi du lịch còn đều đặn hơn cả hắn đi chợ. Lý do thì phong phú vô cùng, từ kỷ niệm ngày cưới, kỷ niệm lần đầu nắm tay cho đến kỷ niệm lần đầu cãi nhau rồi làm hòa... Chuyện gì cũng có thể trở thành cái cớ để đi chơi.

Để hắn lại nhà, cảm giác như hắn chỉ là món "đồ đính kèm" bị giao nhầm trong đơn hàng tình yêu của họ từ hơn hai mươi năm trước.

Cũng may tủ lạnh vẫn đầy ắp thức ăn. Hắn kiểm tra qua một lượt rồi tặc lưỡi:

“Được rồi, chấp nhận được.”

Tắm rửa xong xuôi, hắn mở vali lấy chiếc mũ AR-Link ra, đọc qua hướng dẫn sử dụng rồi đội lên đầu, bắt đầu tiến vào thế giới ảo.

Sau khi kết nối hoàn tất, ý thức của hắn dần chìm vào một không gian kỹ thuật số rộng lớn. Một giao diện hiện ra trước mắt với màu sắc sống động. Và như mọi loại công nghệ hiện đại khác, việc đầu tiên vẫn là xác nhận danh tính, sau đó là đọc hướng dẫn cùng các điều khoản cam kết.

Tổng cộng có bảy trang giấy.

Không suy nghĩ quá nhiều, Lữ Cha liếc xuống góc dưới giao diện, kéo một mạch đến cuối trang rồi nhấn “Đã đọc”.

Ngay lập tức, một trí tuệ nhân tạo (AI) xuất hiện. Đó là một cô gái trẻ với mái tóc màu bạc ánh xanh, giọng nói trong trẻo nhưng không giấu nổi vẻ trêu chọc:

“Quào! Kỷ lục thế giới luôn rồi! Đọc hết bảy trang giấy trong ba mươi lăm giây sao? Anh có siêu năng lực à?”

Cô nàng AI giả vờ vỗ tay rào rào, ánh mắt long lanh:

“Không ngờ tới luôn đó, con người đúng là sinh vật kỳ diệu. Nhưng xin lỗi nhé, hệ thống yêu cầu người dùng phải đọc kỹ những mục quan trọng dưới sự giám sát của tôi.”

Nói đoạn, AI bắt đầu dẫn hắn đi qua từng mục cần lưu ý, từ cách tháo lắp thiết bị, điều chỉnh cảm biến cho đến những điều cấm kỵ trong không gian ảo. Lữ Cha ngồi im như phỗng, gật gù theo từng dòng thông tin lướt qua.

Cuối cùng cũng đến phần tạo

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip