ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 320: Thứ Đáng Sợ Sau Hoàng Đế (2)

— Tôi biết ngài đang lo lắng điều gì. Đúng là tôi có vô tình nghe thấy đoạn trò chuyện vừa rồi.

Y dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua cô em gái vẫn còn đang sợ hãi phía sau:

— Nhưng đừng lo, Nova không nhỏ nhen đến thế. Người nhà đau xót mà lỡ lời cũng là chuyện thường tình.

Câu nói ấy khiến người nhà họ Trương thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng chỉ Trương Kiến Thành mới hiểu, một lời tha thứ từ Lâm Chấn Vương không có nghĩa là sự việc đã bị quên lãng. Đó là một lời nhắc nhở bằng tơ lụa, nhưng lại sắc bén hơn cả roi da.

Lâm Chấn Vương thản nhiên nói tiếp:

— Hồi cha tôi bị bắt cóc, suýt chút nữa là giữ không được mạng... tôi cũng từng phát điên như vậy. Dù sao, tình thân cũng là bản năng con người.

Y chuyển ánh mắt sang Kiến Thành, nụ cười trở nên dịu lại:

— Yên tâm đi. Với công nghệ hiện tại của Nova, tình trạng của ngài Trương Hoa Thịnh không đáng ngại. Đến cả ung thư máu chúng tôi còn chữa được, huống chi là vài vết thương ngoại lực này.

Cả gia đình họ Trương lặng người. Câu nói ấy vừa là lời an ủi, vừa là sự khẳng định về quyền năng gần như thần thánh của tập đoàn Nova. Một tổ chức nắm giữ công nghệ định đoạt sinh tử đã không còn là một tập đoàn đơn thuần, mà là một đế quốc thực sự.

Trương Kiến Thành lại cúi đầu lần nữa, giữ nguyên vẻ cung kính:

— Không biết hôm nay ngài Lâm ghé qua là có điều gì chỉ bảo ạ?

Lâm Chấn Vương chắp tay sau lưng, đưa mắt nhìn về phía cánh cửa phòng phẫu thuật:

— Tôi đến là muốn gặp ngài Trương, dự định mời ông ấy bốn ngày nữa tới trụ sở chính để bàn việc.

Y khẽ nhún vai, như thể buổi hẹn đó chỉ là một bữa trà chiều đơn giản:

— Nhưng xem ra... phải dời lại rồi.

Trương Kiến Thành cắn nhẹ môi, suy nghĩ chớp nhoáng. Nếu bỏ lỡ buổi gặp này, tiến độ chuyển giao giữa cha hắn và Nova sẽ bị ảnh hưởng. Hơn nữa, nếu để lỡ cơ hội, chưa chắc hắn đã có lần thứ hai được bước vào bàn đàm phán. Hắn ngẩng đầu, giọng đầy quyết tâm:

— Nếu được... tôi xin phép thay mặt cha tham dự buổi gặp đó. Tôi biết bản thân còn kém cỏi, nhưng tôi tin chắc cha cũng không muốn để tập đoàn chậm trễ tiến độ vì chuyện riêng của mình.

Một thoáng im lặng trôi qua. Lâm Chấn Vương bỗng bật cười, ánh mắt lóe lên tia thích thú:

— Đúng là hổ phụ sinh hổ tử.

Y gật đầu, chậm rãi nói tiếp:

— Ngài rất giống cha mình. Không sao, dù gì tương lai cũng sẽ đến lượt ngài, tiếp xúc sớm một chút cũng tốt.

Y liếc nhìn Kiến Thành, nụ cười trở nên thân thiện hơn đôi chút:

— Với lại... tuổi tác chúng ta cũng không chênh lệch là bao, ngài không cần quá câu nệ như vậy.

Trương Kiến Thành vẫn giữ dáng người hơi khom, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng:

— Không dám, không dám. Giữ lễ nghĩa là điều nên làm.

Lâm Chấn Vương cười nhạt. Y đã quá quen với sự sợ hãi này. Từ khi nắm quyền điều phối Nova, y đã thấy quá nhiều kẻ không nói hai lời mà trực tiếp quỳ xuống chỉ để cầu xin được hầu hạ y.

Y lướt mắt nhìn quanh một vòng, ánh nhìn ấy đủ để khiến mọi người dù đang đứng thẳng cũng cảm thấy như đang phải cúi đầu.

— Vậy tôi không quấy rầy thêm nữa.

Nói đoạn, y xoay người bước đi. Dáng đi nhẹ nhàng như gió nhưng lại để lại sau lưng một luồng áp lực nặng nề. Không ai dám lên tiếng cho

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip