Chương 52: Đến Từ Tương Lai
Sau bữa sáng, Trần Hiên ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ trước hiên nhà, chén trà nóng trên tay tỏa hương thơm dịu, hòa quyện cùng làn gió sớm trong lành của làng quê.
Trước mắt lão, khu vườn như bừng sáng dưới ánh nắng ban mai, những tán cây xanh mướt lấp lánh giọt sương còn sót lại. Những chùm trái trĩu nặng đung đưa trong gió, phản chiếu sắc vàng óng ánh đầy sức sống. Dưới tán cây, đàn gà vịt chậm rãi kiếm ăn, tiếng lá khô xào xạc xen lẫn tiếng chim ríu rít trên cao như một khúc nhạc buổi sớm mai. Bầy chó nằm cạnh hiên, bộ lông ánh lên dưới nắng sớm, chúng lim dim mắt nhưng đôi tai vẫn vểnh lên, luôn cảnh giác với bất kỳ âm thanh lạ thường nào.
Không gian yên bình ấy bao bọc lấy ba người đàn ông đang ngồi bên nhau. Trần Dương và Trần An lặng lẽ thưởng trà bên lão, cảm nhận hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, hòa cùng sự thanh bình của đất trời.
Bất ngờ, Trần Hiên lên tiếng, giọng trầm mà chắc chắn:
— Ta đoán hai cha con không về đây chỉ để thăm nhà hay tặng quà. Nói đi, có chuyện gì quan trọng sao?
Ánh mắt lão già dặn và sắc sảo, quét qua Trần Dương rồi dừng lại trên người Trần An. Sự nghiêm túc trong ánh mắt đó khiến Trần An bất giác siết chặt chén trà trong tay. Trần Hiên đã nhận ra điều gì đó. Trong buổi tập sáng nay, những đường quyền của Trần An không còn non nớt mà mang đậm nét mạnh mẽ, quyết liệt như một chiến binh từng trải qua chiến trường khốc liệt.
Trần An liếc nhìn cha mình. Trần Dương gật đầu nhẹ, im lặng nhường quyền giải thích cho con trai. Hít một hơi thật sâu, Trần An nhìn thẳng vào ông nội, ánh mắt kiên định nhưng pha lẫn chút do dự. Cuối cùng, hắn chậm rãi nói từng lời:
— Ông nội, con của hiện tại là từ tương lai trở về... Dù thân xác con chỉ mới hai mươi bốn tuổi, nhưng tâm trí và ký ức của con đã là một người ba mươi hai tuổi.
Câu nói rơi xuống như một viên đá nặng trịch giữa không gian yên tĩnh. Trần Hiên thoáng giật mình nhưng không hề bối rối. Sau khoảnh khắc ngắn ngủi, lão nhấp một ngụm trà, ánh mắt trầm ngâm mà sắc bén:
— Lời con nói... không phải không có cơ sở. — Lão lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự dò xét. — Ta đã quan sát con từ sáng đến giờ. Từng hành động, từng đường quyền, chúng không phải là thứ mà một người mới hai mươi mấy tuổi có thể sở hữu.
Thấy ông nội không tỏ vẻ hoài nghi, Trần An bất giác thở phào. Nhưng sợ lão hiểu lầm, hắn vội tiếp lời:
— Ông nội, con biết điều này nghe rất khó tin, nhưng…
Trần Hiên giơ tay ngắt lời, giọng trầm ấm mà đầy quyền uy:
— Được rồi. Như ta đã nói, nếu ta không tin con cháu mình thì còn biết tin vào ai? Ta chỉ muốn nghe tiếp, tương lai đó như thế nào? Và loại thuốc con đem về có liên quan gì đến điều đó không?
Ánh mắt lão khẽ liếc vào trong nhà, nơi bà nội đang say ngủ sau khi được tiêm loại thuốc kỳ diệu mà Trần An mang về. Câu hỏi của lão khiến Trần An thoáng xúc động. Sự tin tưởng tuyệt đối của ông nội như một chỗ dựa vững chắc, nhưng khi ký ức tang thương từ tương lai lại ùa về, nụ cười trên môi hắn ngay lập tức bị thay thế bởi vẻ u buồn.
Giọng Trần An trầm xuống, mang theo nét nặng nề của một người đã từng trải qua địa ngục:
— Tương lai… không còn là thế giới mà chúng ta biết nữa.
Hắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền