Chương 54: Mất Bình Tĩnh
Trần An cùng Trần Dương đứng cạnh chiếc xe địa hình cũ kỹ nhưng động cơ vẫn còn rất mạnh mẽ, đậu ngay trước cổng nhà. Ánh nắng đầu ngày chiếu xuống, tạo nên những tia sáng dịu nhẹ xuyên qua hàng cây xanh rợp bóng từ khu vườn. Hàng cây xoài và ổi đung đưa theo gió, những chiếc lá non lấp lánh dưới ánh sáng tựa như được dát một lớp bạc mỏng.
Phía trước, con kênh nhỏ chảy róc rách, mặt nước trong veo phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Đàn cá lấp ló dưới dòng nước, thỉnh thoảng lại quẫy đuôi tạo thành những vòng sóng nhỏ lan tỏa. Xa hơn, đồng ruộng bát ngát trải dài, từng cánh đồng lúa còn đẫm sương sớm phản chiếu ánh bình minh như một tấm lụa mềm mại. Một vài người nông dân đã bắt đầu công việc, bóng dáng họ in rõ trên nền trời trong trẻo. Không khí buổi sáng vô cùng tươi mát, mùi cỏ mới cắt hòa quyện cùng hương đất ẩm ngai ngái.
Gió nhẹ lướt qua, mang theo tiếng chim hót ríu rít từ bụi cây bên đường, hòa vào âm thanh lạch cạch của chiếc xe kéo xa xa trên con đường mòn đất đỏ. Khung cảnh thanh bình này tạo nên một bức tranh yên ả, đối lập hoàn toàn với những sóng gió mà Trần An biết chắc đang chờ đợi phía trước. Trong khoảnh khắc, hắn lặng người nhìn quanh, cố gắng khắc ghi hình ảnh bình yên ấy vào sâu trong ký ức.
Trước khi chia tay, bà nội ôm lấy Trần An, nhẹ nhàng xoa đầu hắn như thuở còn bé, khẽ dặn dò:
— Nhớ ăn uống đầy đủ, giữ gìn sức khỏe nghe con.
Trần Hiên từ trong nhà bước ra, mang theo ba bao lớn đầy ắp trái cây cùng hai con gà đã được buộc cẩn thận. Trước đây, Trần Dương cùng con cháu trong nhà thường phải hỗ trợ ông, nhưng giờ đây lão giả lại không cần ai giúp mà thích tự mình làm lấy mọi việc. Ông trao quà cho Trần Dương, giọng nói đầy uy nghi nhưng không kém phần ấm áp:
— Đem về cho cả nhà, nếu cần thì chia bớt cho người quen.
Lão giả quay sang Trần An, ánh mắt sắc sảo mỉm cười nhắc nhở:
— Vài hôm nữa ông sẽ dẫn con đến gặp một người. Nhớ chuẩn bị ba phần thuốc ProtoVita, khi đó chắc chắn sẽ cần đến.
Trần An như hiểu chuyện, hắn nghiêm túc gật đầu rồi niềm nở đáp lại:
— Con hiểu rồi, thưa ông nội.
Hai cha con cúi chào tạm biệt. Bầy chó trong sân sủa vang, quẫy đuôi như muốn tiễn biệt khách quý. Bóng dáng hai người già đứng bên cổng, lặng lẽ dõi theo cho đến khi chiếc xe khuất hẳn nơi xa.
Trên đường về, chiếc xe lăn bánh nhịp nhàng qua những con đường làng, để lại phía sau vệt bụi mỏng phảng phất trong nắng sớm. Hai bên đường, cảnh sắc làng quê hiện lên đầy bình yên và thân thuộc. Những cánh đồng lúa xanh mướt như tấm thảm khổng lồ đung đưa theo từng cơn gió nhẹ. Những người nông dân áo đã bạc màu đang lom khom trên ruộng, từng nhát cuốc vang lên đều đặn như nhịp thở của đất trời.
Trần An ngồi tựa vào ghế, ánh mắt dõi theo cảnh vật qua cửa sổ. Hắn thấy những đứa trẻ cười khúc khích, tay nắm tay tung tăng trên đường. Cạnh đó, khói bếp cuồn cuộn bốc lên từ những mái nhà lợp lá đơn sơ, hòa vào nền trời xanh trong vắt. Từng khoảnh khắc hiện ra mộc mạc mà đẹp đẽ đến nao lòng. Trần Dương khẽ liếc sang con trai, ánh mắt dịu dàng nhưng không giấu được sự tò mò. Ông lên tiếng phá vỡ sự im lặng:
— Con đang nghĩ gì thế?
Trần An không quay đầu lại, đôi mắt vẫn dán chặt vào khung cảnh đang lùi dần về phía sau.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền